Newest Post

Archive for 12/02/13


Quyển 1: Dị năng sơ hiện

Chương 17 : Tampon 



Thể loại: Đô Thị
Người dịch: Ngạo Thiên Môn


Chỉ thấy Triệu Oánh mở cửa toilet ra, sau đó lại liếc mắt về hướng phòng của Dương Minh, hắn lập tức giật mình, tưởng đâu nàng ta đã phát hiện ra hành vi mờ ám của mình, nhưng nhìn thấy Triệu Oánh quay đầu lại, Dương Minh mới yên lòng, tiếp tục an tâm rình coi.

Dương Minh nhìn thấy Triệu Oánh đi vào toilet, lát sau, một người đẹp chỉ mặc quần lót và áo ngực đi ra. Cái “meo meo” và “thí thí” có thể là số một, bất quá nhìn rất cân xứng. Vừa mới tắm xong nên nhìn da tay rất trắng, giống như một cái dụ đầu trắng noãn. Cái bụng phẳng lỳ, không chút mỡ thừa, hai chân thon dài, có thể mặc váy mà không cần tất chân.

Dương Minh nuốt nước miếng ầm ầm, hạ thể bắt đầu ngo ngoe đứng dậy. Cực phẩm mỹ nữ, vừa rồi không thể nhìn rõ ràng được. Dương Minh còn muốn nhìn thêm chút nữa thì người đẹp đã xoay người sang chổ khác, quay lưng về hướng Dương Minh, đi vào phòng nàng.

Chỉ thấy phía dưới bên phải lại có một hình xâm con bướm nhỏ.

Cái hình xâm này sao lại ở đó? Hiển nhiên là nàng chắc cũng không phải tốt lành gì, một cô gái hấp dẫn như vậy, chắc là đã bị hàng ngàn tên đàn ông leo lên cỡi.

Dương Minh hối hận vì đã không trực tiếp mở cửa phòng ra nhì, nhưng… tại sao Triệu Oánh lại ở cùng một chổ với loại con gái như vậy? Chỉ dựa vào hình xâm trên người, Dương Minh đã trực tiếp đưa nàng lên hàng ngũ tiểu muội.

Đóng cửa lại, Triệu Oánh cũng xoay người đi đến phòng của Dương Minh, hắn vội vàng xoay người lại chụp đại một món đồ làm ra vẻ đang đánh giá.

“Dương Minh…” Cửa mở ra, Triệu Oánh nhìn thấy Dương Minh không khỏi sửng sốt, lời vừa nói một nửa đã dừng luôn.

Giờ phút này, Dương Minh mới chú ý thấy mình đang cầm một món đồ trên kệ sách, đó chính là một bao… tampon (băng vệ sinh dạng nút)! Trời đất chứng giám, Dương Minh chỉ là “chứng kiến” Triệu Oánh bước đến, tùy tiện chụp đại một món đò, nào có chút ý đến vật trước mắt là gì đâu.

Nhưng Triệu Oánh lúc này hết sức mẫn cảm, lúc đi mua tampon, tiện tay bỏ vào trong giỏ, về đến nhà nghe Vương Tiếu Yên nói, loại này có khả năng phá rách “màng xử nữ”, nên sợ đến nỗi mượn Vương Tiểu Yên vài miếng để dùng. Còn cái tampon này, Triệu Oánh lại không vứt bỏ, dù sao thời hạn bảo hành còn đến hai mươi bốn tháng, lỡ một ngày nào đó Vương Tiếu Yên có bạn trai, Triệu Oánh sẽ đem cái này cho nó dùng. Cho nên bây giờ mới để nó ở kệ sách.

“Em… xem cái gì vậy?” Triệu Oánh nhìn thấy Dương Minh vẫn còn đang có hứng thú với tampon trước mắt, vào phòng của người khác mà cũng không có chút cấm kỵ.

“Tùy tiện xem thôi” Dương Minh vẫn chưa ý thức được hành vi của mình đã làm Triệu Oánh đi đến gần nhanh hơn, chẳng qua, khi nàng hỏi hắn đang xem cái gì, ánh mắt của hắn cũng theo bản năng nhìn về vật thể trước mặt. Trời… tampon cao cấp!

Dương Minh đổ đầy mồ hôi, cái này là trùng hợp đến thành chuyện, làm cho Triệu Oánh tưởng mình ở phương diện nào đó có vấn đề! Bất quá Dương Minh không hổ là Dương Minh, năng lực phản ứng quả là siêu cường.

Chỉ thấy Dương Minh tự nhiên cầm lấy miếng tampon đó, xoay người lại, nói với Triệu Oánh: “Chị Oánh, nơi này của chị có rượu thuốc không? Hồi nãy em có kiểm tra, thấy trên người có chút máu bầm” Sau đó cầm lấy miếng tampon tiếp tục nói: “Em thấy có cái miếng bông này có thể thấm thuốc được!”

“Hả?” Lần này đến phiên Triệu Oánh xấu hổ! Sao hắn có thể xem thứ kia là bông được! Hắn không biết đó là thứ gì sao? Triệu Oánh có chút hồ nghi, nhưng nhìn thấy vẻ mặt Dương Minh rất tự nhiên, ngẫm lại tin tưởng. Dù sao miếng tampon này cũng không thông dụng, không giống như những loại khác, hắn lại là con trai thì làm sao biết được vấn đề này !

“Cái này… quá hạn rồi. Để chị tìm cho em cái khác!” Triệu Oánh chụp lấy miếng tampon trong tay của Dương Minh nói.

“Ừm? Hình như không phải, em nhìn không rõ. Chị để em coi lại ngày sản xuất xem nào” Vừa nói Dương Minh vừa làm ra vẻ muốn đoạt miếng tampon lại.

Đánh chết Triệu Oánh cũng không để hắn làm như thế, đỏ mặt đem cái ấy ấy tiện tay ném vào trong tủ quần áo, đóng cửa lại nói: “Không cần xem, chị mua mà chị không biết sao”.

Dương Minh cũng là ra vẻ quân tử, không muốn ra tay tranh đoạt, lại thấy Triệu Oánh phản ứng dữ dội như vậy, trong lòng buồn cười. Bất quá không biểu hình gì hết trên mặt.

Triệu Oánh sợ hắn lại gây thêm chuyện, nên không dám đóng cửa, chạy như bay ra phòng ngoài, chụp lấy hộp thuốc rồi bay vào.

“Bị thương ở đâu ? Để chị xem” Triệu Oánh lấy rượu thuốc và bông ra hỏi.

“Hả ? Thôi để em tự làm được rồi!” Dương Minh chỉ chỉ về hướng bụng mình, có chút ngượng ngùng nói.

“Nhanh lên, cởi quần áo ra, còn thẹn thùng cái gì, bị thương mà lại mắc cở!” Triệu Oánh thấy Dương Minh không có động tác này, có chút tức giận, bực mình nói không cần nghĩ: “Nơi nào chị cũng thấy qua rồi, còn sợ chị chưa thấy bụng của em hả?”

Dương Minh há hốc mồm, nhìn vị mỹ nữ lão sư này. Lời này không phải rất là mập mờ sao?

“Chúng ta là chị em, nhìn thì đã có gì” Triệu Oánh có gắng bình tĩnh giải thích.

“Vậy em cũng có thể nhìn chị?” Dương Minh tuy há hốc mồm, nhưng cái đầu không phải ngốc, phản ứng cực kì nhanh chóng.

“Không được ! Chị là chị lớn, em là đứa em nhỏ! Chị nhìn em là một việc rất bình thường!” Triệu Oánh cưỡng từ đoạt lý nói.

“Ồ!” Dương Minh biết đêm nay đã gây ra cho Triệu Oánh rất hiều đả kích, hắn sợ nàng không chịu nỗi kích thích, nên cũng không tranh cãi nữa. Ngoan ngoãn cởi áo khoác ra, rồi cởi luôn cái áo thun ra.

“Nghiêm trọng vậy !” Triệu Oánh nhìn thấy bụng Dương Minh đã sưng lên thành một cục, đọng huyết rất nhiều, cả kinh kêu lên.

Dương Minh thì rất xem thường, nói nhãm, tên kia có tập quyền anh mà, bị đánh một chút có thể không nghiêm trọng sao ? Bất quá vết thương này đối với Dương Minh căn bản chỉ là cơm bữa.

Triệu Oánh dùng bông thấm rượu, cẩn thận lau nơi vết thương của Dương Minh. Nàng không cẩn thận dùng sức một chút, Dương Minh liền cảm thấy đau nhức, cơ bụng căng ra, bày ra bốn ngấn cơ bụng.

“Thật không ngờ, cơ thể em lại cứng cáp như vậy!” Triệu Oánh cười trêu nói.

“Chị nghĩ vừa rồi em đánh gục hai thằng kia là ngẫu nhiên sao?” Dương Minh đắc ý nói.

“Bị đánh thành như vậy, còn cắn răng giả bộ” Triệu Oánh nói được một nửa, cảm giác những từ này con gái nói ra thì không tốt lắm.

“Cắn răng giả bộ thì sao?” Dương Minh tiếp tục nói: “Ít nhất… em còn có thể giả bộ. Còn hai người kia ngay cả giả bộ cũng không thể!”

Ngận Thuần Ngận Ái Muội: Quyển 1 — Chương 17

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013
Posted by Unknown
Quyển 1: Dị năng sơ hiện

Chương 16: Bị hai người con gái nhìn thấy tiểu JJ 

Thể loại: Đô Th

Người dịch: Ngạo Thiên Môn


Toilet nhà Triệu Oánh rất dễ nhận biết, nằm đối diện với đại sảnh, cho nên Dương Minh mới dễ dàng tìm được.

Thật ra thì… Dương Minh quả thật rất mắc, vốn định giải quyết bên ngoài, nhưng lại ngại Triệu Oánh bên cạnh, nên ráng nhịn.

Mở cửa toilet ra, Dương Minh cũng không chú ý nhiều, nhanh chóng cởi quần, móc tiểu Dương Minh ra.

Đang lúc Dương Minh tận hưởng niềm vui, thì đột nhiên truyền đến âm thanh “kèn kẹt”, Dương Minh nghiêng đầu ra nhìn, chỉ thấy cửa toilet bị đẩy ra.

“Chị Oánh thật lợi hại, có thể đi tiểu lâu như vậy!” Một cô gái dáng người nổi bật nhưng đầu tóc bù xù từ trong buồng tắm lò đầu ra, nhưng nhìn thấy trong toilet lại là một người con trai, nhất thời bị shock!

Nhìn thấy cô gái, Dương Minh sợ đến mức đình chỉ “hoạt động”. Bây giờ, hắn đang vô cùng xấu hổ, chẳng lẽ cứ như vậy mà đi ra ngoài? Nhưng vẫn chưa giải quyết xong mà, tiếp tục sao? Bên cạnh có một đứa con gái mà.

Mẹ nó, lão tử là đàn ông mà còn sợ bị nhìn sao! Dương Minh hoành tâm, tiếp tục hành sự.

Triệu Oánh đi vào nhà, thấy cửa mở, liền biết Vương Tiếu Yên đã về. Vì vậy tính gọi ra giới thiệu cho Dương Minh. Nhưng hô vài tiếng “Tiếu Yên” không thấy trả lời, đột nhiên nhìn vào phòng nàng, thấy áo ngoài cởi ra vứt trên ghế, trong lòng hô không ổn! Nha đầu này khẳng định đang tắm, lại nhớ đến Dương Minh đã cắm đầu chạy vào toilet. Nhất thới giật mình, vội vàng chạy lại hướng toilet.

“Dương Minh!” Bởi vì gấp, nên Triệu Oánh cũng không gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa vào.

Cũng bởi vì gấp, nên khi nãy Dương Minh không khóa cửa, lúc này Dương Minh đang cầm tiểu JJ tiếp tục hành sự, thì nghe Triệu Oánh hét một tiếng, lại giật mình nín đái.

“Hả…” Triệu Oánh nhìn thấy Dương Minh đang cầm tiểu JJ, sửng sờ nói không nên lời.

Con mẹ nó, muốn xỉu ghê! Trong lòng Dương Minh bực bội, quả thật là nếu không phải người một nhà, thì đừng tiến vào trong. Bản thân vừa bị bên trong hù một lần khi nãy, lần này lại bị bên ngoài hù.

“Dương Minh, em… đi ra ngoài trước đi” Triệu Oánh đỏ mặt nói, nàng sợ Vương Tiếu Yên đã cởi đồ, nên muốn đuổi Dương Minh ra trước.

“Làm ơn đi, chị Oánh, chị không thấy lúc đang “hành sự” mà bị hù thì cảm giác rất là khó chịu sao! Chị không phải là muốn rình em đấy chứ?” Dương Minh bất đắc dĩ nói.

“Đi! Ai muốn rình em!” Triệu Oánh nói: “Vậy em nhanh nhanh một chút!” Nói xong Triệu Oánh vội vàng đóng cửa lại

Dương Minh rốt cục cũng đã xong, hắn bây giờ rất là bất mãn, bị hai người con gái nhìn thấy tiểu JJ, thật sự là rất mất thể diện. Dương Minh sau khi vẫy vẫy vài cái, rồi mới kéo khóa quần lên.

“Người đẹp, tôi đã hành sự xong, cô có thể đi ra!” Lúc Dương Minh chuẩn bị ra, còn cố ý gõ cánh cửa thủy tinh buồng tắm nói.

Vừa rồi Vương Tiếu Yên đang ở trong buồng tắm, bỗng nhiên nghe tiếng cửa bên ngoài, liền nghĩ Triệu Oánh trở về, muốn mở cửa ra chọc nàng ta một chút, vì thế mới phát sinh ra chuyện kia.

Cánh cửa phòng tắm được làm bằng thủy tinh dày, bên trong không thể nhìn ra ngoài, mà ngoài cũng chẳng thấy bên trong Tuy biết là thế, nhưng Vương Tiếu Yên đang ngồi nép vào trong góc, biết rằng bên ngoài không thế thấy nàng, nhưng vẫn theo bản năng đưa hai tay che lấy cơ thể, bộ dạng thẹn thùng.

Thật ra thì… Dương Minh khi nãy cái gì cũng không thấy, chỉ cảm giác được trước mắt một bóng trắng, thì cánh cửa phòng tắm đã đóng lại, Vương Tiếu Yên căn bản cũng không nhìn thấy gì, chỉ thấy đằng sau lưng là một người con trai. Nếu nói người thấy rõ ràng nhất, thì chính là Triệu Oánh, nàng đứng đơ ra đến một phút đồng hồ mà.

Triệu Oánh bây giờ đang cực kì xấu hổ, thầm mắng mình là tiểu sắc nữ. Lúc nãy xông vào, đã nhìn thấy hết tất cả, mà cư nhiên còn nhìn đến vài lần!

Thật ra thì… Triệu Oánh cũng chỉ là tò mò thôi, nàng chưa từng có bạn trai, căn bản là chưa có nhìn thấy qua “nơi đó” của con trai bao giờ. Nên vừa rồi không khỏi nhìn chằm chằm, chứ không phải có ý nghĩ gì khác. Lúc hồi tưởng lại, Triệu Oánh cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, thầm cầu khẩn Dương Minh không để ý đến ánh mắt của mình lúc đó, nếu không sau này vào trường sẽ không biết nhìn mặt nhau như thế nào !

Thấy Dương Minh đi ra, Triệu Oánh thở dài một hơi, nàng đâu biết rằng, Dương Minh đã sớm chạm mặt Vương Tiếu Yên.

“Chị Oánh, nhìn em gì ghê vậy? Chẳng lẽ là xuân tình đại động?” Dương Minh bây giờ cũng không cần khách khí, cái gì cần xem thì cũng đã xem ra, còn cấm kỵ cái gì, nên trong lòng nghĩ gì nói cái đó.

“Đi chết đi!” Triệu Oánh nghe hắn nói vậy, khuôn mặt vừa mới trở lại bình thường đã đỏ lên lại.

Dương Minh thấy hành động của Triệu Oánh cứ như làm nũng trách cứ, trong lòng vừa động. Lại thấy nét xấu hổ trên mặt nàng, không khỏi buồn bực, chẳng lẽ bị mình nói trúng?

“E hèm! “ Triệu Oánh cũng phát giác chính mình không ổn, muốn giữ bình tĩnh giáo huấn Dương Minh vài câu, nhưng lại nói không nên lời.

Giờ phút này, thân phận của Dương Minh và Triệu Oánh, trái tim lẫn ánh mắt, đang lặng yên phát sinh biến hóa.

“Em vào phòng chị đi!” Đột nhiên Triệu Oánh chợt nhớ đến Vương Tiếu Yên còn đang tắm rửa, liền phá vỡ sự yên lặng.

“Hả?” Dương Minh trợn mắt há mồm, theo hắn nhớ, Triệu Oánh bình thường không phải loại con gái sống cởi mở, tại sao lại kêu mình vào phòng nàng? Chẳng lẽ… nàng muốn nhìn thấy tiểu JJ lúc nó lớn.

Triệu Oánh nhìn thấy Dương Minh trầm tư, suy nghĩ một chút, đột nhiên phát hiện bản thân vừa nói những lời kỳ dị, còn Dương Minh hiển nhiên là hiểu sai!

“Nghĩ bậy cái gì vậy!” Triệu Oánh lấy tay ngắt một cái bên hông của Dương Minh, nói: “Đây là nhà ở chung, em đến phòng chị tránh chút đi!”

Cuối cùng là tránh cái gì? Triệu Oánh khó khăn nói khỏi miệng. Nhưng Dương Minh trong lòng lại rõ ràng.

Hai người đang có tâm sự yêu thích nhau quả nhiên phối hợp hết sức ăn ý! Dương Minh cũng không hỏi nữa, đi vào căn phòng do Triệu Oánh chỉ.

Đóng cửa lại, trong lòng Dương Minh lại phát hoảng, cả đêm bị con gái nhìn đến hai lần, còn bản thân thì không thấy gì hết. Thật sự là rất lỗ vốn, đều do cái cửa thủy tinh ấy không trong suốt. Không trong suốt ? Dựa vào dị năng của mình có thể rình được rồi! Trong lòng Dương Minh chợt hối hận, rình xem bình thường là vô sĩ, nhưng bị người khác rình trước, bản thân chỉ rình lại cho phải phép.

Nghĩ vậy, Dương Minh vội vàng dùng kĩ năng nhìn thấu, nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài cửa lớn.
Quyển 1: Dị năng sơ hiện

Chương 15 : Dương thị phi thối 

Thể loại: Đô Thị
Nguồn: http://truyenstore.com

Người dịch: Ngạo Thiên Môn


“Mẹ kiếp! Lão tử giết mày!” Thằng thứ hai không phải là thiện nam tín nữ gì, rõ ràng so với tên ngu kia thì trầm ổn hơn nhiều, hắn kéo thằng đầu tiên lại, nói: “Mày thấy con nhỏ kia không, đừng để nó chạy thoát, để tao đối phó với thằng nhóc này!”

Thằng số hai đột nhiên nhảy tại chổ, cụng cụng hai đầu nắm tay, làm ra bộ dáng của tuyển thủ quyền anh. Nhìn động tác của hắn, rất có chuẩn mực, giống như một tuyển thủ chuyên nghiệp.

Vẻ mặt của Dương Minh không khỏi khẩn trương, thật ra thì… lúc đầu hắn không để hai tên này vào mắt, nhưng giờ không khỏi cẩn thận ứng phó. Người này có thể là một bạn học của Kim Cương tại trường thể thao, hiện tại có thể là tuyển thủ quyền anh không chuyên hoặc là huấn luyện viên.

Tên thứ hai đột nhiên tấn công, một quyền đấm ngay đầu Dương Minh. Dương Minh lúc này không dám khinh thường, thân hình lùi lại tránh né cú đấm, nhưng không nghĩ đây là hư chiêu, khi thấy Dương Minh lui về, hắn lập tức thu hồi nắm tay, hướng đến bụng Dương Minh đấm tới.

Dương Minh không kịp tránh, ăn cho đủ một đấm. Một trận đau nhức từ bụng truyền đến, bất quá Dương Minh ngay cả hừ không cũng có, cái này thì thấm gì, so với gậy sắt còn thua xa! Năm đó Dương Minh bị đám xã hội đen cầm gậy sắt đập cho một trận, mà hắn vẫn còn có thể đứng dậy đập bể đầu từng thằng, làm cho đám lưu manh đó sợ đến lòi ruột.

Một chút thương tích này Dương Minh vẫn có thể chịu được.

“Xem bộ dáng của mày chắc là quyền thủ chuyên nghiệp, chẳng qua thực lực cũng bình thường!” Dương Minh cười lạnh lùng: “Hèn chi phải đi làm cướp!”

Tên thứ hai đương nhiên biết sức nặng của một đấm này, nhìn thấy Dương Minh không có việc gì, không khỏi giật mình! Nếu đổi lại là người khác, chắc đã đau đến mức ói cá mật xanh.

“Tốt, đến tao tấn công!” Dương Minh còn chưa dứt lời, đã hung hăng đá một cước về hướng phía tên kia. Tên số hai vội vàng che chắn phần thân trên của mình, nhưng hắn nhìn thấy hai chân Dương Minh rời khỏi mặt dất, cước trên đá không trúng, nhưng cước thứ hai lại đang ở giữa đũng quần!

Một chiêu hai cước này do Dương Minh năm đó dựa trên trò “Street Fighters” mà luyện thành, mặc dù là chỉ luyện không có kỹ xảo, nhưng lực sát thương rất lớn! Dương Minh gọi nó là Dương Thị Phi Thối !

Năm đó đã không biết bao nhiêu đối thủ gục dưới Dương Thị Phi Thối này. Nhưng Dương Minh biết chiêu này cũng có khuyết điểm, đó chính là mỗi lần ra chiêu xong, thân thể theo quán tính rớt xuống, mông chạm đất, giống như một đống thịt.

Nếu chiêu này đắc thủ thì không thành vấn đề, thừa dịp đối phương bị thương, Dương Minh có thể đứng dậy, nhưng nếu không đá trúng, vậy thì nhược điểm bản thân sẽ bị lộ.

Cho nên Dương Minh không bao giờ dễ dàng dùng chiêu này, trừ khi nắm chắc phần thắng, như lúc này, tên này căn bản tránh không khỏi, nên Dương Minh mới khẩn cấp tung ra cước thứ hai !

Dương Minh ngồi dưới đất, đã rất nhanh đứng dậy, mặc dù chỉ có một hai giây đồng hồ, nhưng nếu để đối thủ chiếm được tiên cơ, vậy thì chỉ có nước bị đòn!

Hiển nhiên là tên thứ hai bị thương không nhẹ, đang ôm quần ngồi chồm hổm trên mặt đất.

“Cương ca, cứu mạng!” Tên thứ nhất thấy quyền thủ phe mình bị thương nặng, lập tức hô lớn.

“Mẹ nó!” Kim Cương mắng thầm, không ngờ tên tiểu tử này lại ra tay với hai bằng hữu của mình. Hắn cũng không cho rằng Dương Minh có thực lực, cái trò đá bay của Dương Minh hắn căn bản không xem là một chiêu thức, trong lúc khẩn cấp xài đại ra mà thôi. Hắn nào biết, Dương Minh năm đó đã khổ luyện chiêu này mất mấy tháng.

Nhưng khi tên đầu tiên kêu tên hắn, điều này làm cho hắn cảm thấy tiến thối lưỡng nan, nếu mình đi ra thì chẳng khác nào chứng minh cho Triệu Oánh thấy do một tay mình bày ra! Còn nếu không đi ra ngoài, thì sẽ để cho thằng nhóc này chạy thoát.

Kim Cương cân nhắc mãi, rồi cuối cùng quyết định không lộ diện, để lần sau thu thập nó.

Dương Minh thấy Kim Cương không ra, nhìn về hướng thùng rác, cười lạnh hai tiếng, nói với Triệu Oánh: “Chị Oánh, chúng ta đi!”

“Không cần báo cảnh sát sao?” Triệu Oánh nhìn thấy hai kẻ bắt cóc đều bị Dương Minh đánh ngã, cho nên cũng không lo lắng như vừa rồi.

“Không cần, nếu báo cảnh sát thì phải đi đến sở cảnh sát lấy lời khai rồi này nọ nữa, không bằng chúng ta đi về. Bọn họ khẳng định sẽ không ở lại chổ này chờ cảnh sát đến túm đầu!” Dương Minh rất ngại phiền toái, thật vất vả lắm mới có cơ hội ở cùng một chỗ với mỹ nữ sư phụ, hắn không muốn chạy đến sở cảnh sát lấy lời khai đâu.

“Nhưng như vậy…” Triệu Oánh muốn nói, nhưng ngẫm lại cũng không tổn hại gì, nên cũng không tính toán nữa.

Hai người đi vào trong trường, Triệu Oánh nói: “Dương Minh, em cũng về đi, chị không sao rồi!”

“Vậy sao được! Lỡ gặp tụi cướp bóc thì sao?” Dương Minh lúc này cũng muốn vào ngồi, nhưng chỉ dám nói như vậy. Bây giờ cũng đã đưa đến cửa, không thể bắt người ta mời mày vào ngồi!

Triệu Oánh nhìn thấy căn lầu tối như mực, lại liên tưởng đến hai tên đạo tặc hung thần ác sát, trong lòng nhất thời hoảng sợ. Vì thế gật đầu nói: “Vậy làm phiền em!”

“Người ta nói, hộ tống người đẹp về nhà là thiên chức!” Dương Minh chạy vọt vào, cố ý “kiểm tra” một chút, từ lầu một đến lầu tám. Không có bất kỳ sinh vật nào tồn tại, bất quá lời này không nên nói ra, nếu không thì công lao của bản thân sẽ biến mất.

Triệu Oánh đi phía sau Dương Minh, đột nhiên cảm thấy khoảng cách của mình và hắn đã gần nhau rất nhiều. Người ta nói, hoạn nạn gặp chân tình, xem ra là có thật. Ít nhất là bây giờ, Triệu Oánh cũng không xem Dương Minh là học trò nữa, mà là bằng hữu, là đệ đệ của mình.

“Tốt, đến rồi !” Triệu Oánh nhìn thấy tầng lầu mình sống, thấy Dương Minh còn muốn tiếp tục đi lên nữa, vội nói.

“Sao? Đến rồi hả?” Dương Minh không nghĩ là Triệu Oánh lại sống ở lầu hai. Trời, bản thân còn chưa kịp biểu hiện gì đã đến rồi sao?

“Ừm!” Triệu Oánh gật đầu, lấy trong túi ra chùm chìa khóa mở cửa

Dương Minh thấy Triệu Oánh thật không có mời mình vào nhà ngồi chơi, nhất thời trong lòng khẩn trương, mắt thấy Triệu Oánh đã mở cửa, đang phẫy tay chào từ biệt hắn, Dương Minh đột nhiên hét lớn: “Chị Oánh, nhà chị có WC không? Em nhịn hết nỗi rồi!”

Sau đó Dương Minh không đợi Triệu Oánh phản ứng, đã phóng vào trong phòng nàng, hướng toilet mà đâm đầu vào.
Quyển 1: Dị năng sơ hiện

Chương 14: Kẻ cướp ngu ngốc 
Thể loại: Đô Thị
Nguồn: http://truyenstore.com

Người dịch: Ngạo Thiên Môn


“Chị Oánh, muộn như vậy, chị về nhà thế nào?” Dương Minh từ nhà xe lấy xe đạp ra, cùng Triệu Oánh đi tới trước cửa trường.

“Nhà của chị cũng không xa, ngay phía trước, trường học có tập thể cho giáo viên, bên trong có vài căn hộ đơn giản, cho giáo viên trẻ tuổi không có nhà ở lại” Triệu Oánh nói.

“Như vậy, em đưa chị về nhà, rồi em sẽ về” Dương Minh nói.

“Chị là giáo viên, còn muốn em đưa về sao? Đúng ra phải là chị đưa em về?” Triệu Oánh cười nói.

“Chị Oánh, chị mặc dù là cô giáo, nhưng cũng là phụ nữ. Muộn như vậy, em sao có thể yên tâm để chị một mình trở về chứ” Dương Minh cười khổ nói.

“A?” Triệu Oánh sửng sốt, lúc này mới phản ứng lại. Đúng, mình chỉ lớn hơn cậu ta có ba tuổi mà thôi, bỏ đi mối quan hệ cô trò, mình cũng coi như bằng tuổi cậu ta. Con trai đưa con gái về nhà là chuyện hiển nhiên.

“Được rồi, dù sao cũng không xa, hai chúng ta đi bộ về” Triệu Oánh gật đầu nói.

Dương Minh vốn đang muốn mặt dày mời Triệu Oánh ngồi lên xe mình chở về, bây giờ lời này là không nói ra, đành phải dắt xe sóng vai cùng với Triệu Oánh đi về phía bóng đêm.

Đột nhiên, Dương Minh đưa tay kéo Triệu Oánh đang đi phía trước lại.

“A, em muốn làm gì?” Triệu Oánh giật mình, quay đầu nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Dương Minh, đột nhiên sợ hãi. Cậu ta không phải nghĩ muốn làm gì mình chứ? Nơi này tối om om, không có ai đi ngang qua, lại nghĩ đến ánh mắt Dương Minh hôm nay nhìn mình và thằng bé bên trong quần của cậu ta, Triệu Oánh không khỏi run người.

Dương Minh nhưng không có chú ý tới vẻ mặt biến hóa không chừng của Triệu Oánh, mà là nhìn về phía một thùng rác phía sau, nhỏ giọng nói: “Phía trước có người”.

Triệu Oánh thấy Dương Minh không định làm gì mình, trong lòng cũng thoải mái hơn, xem ra mình đã hiểu lầm. Nhưng nghe được Dương Minh nói phía trước có người, lại khẩn trương.

Dương Minh mới vừa đạt được năng lực viễn thị và thấu thị, sao không sử dụng chứ? Hơn nữa vừa rồi Dương Minh mới phát hiện mình có thể nhìn xuyên bóng đêm, nhưng lại rất rõ ràng, khi Dương Minh vô tình nhìn vào thùng rác, phát hiện nơi đó có ba người đang ngồi chồm hỗm.

Muộn như vậy, không có khả năng không có việc gì mà ngồi sau thùng rác, cho nên chỉ có một điều có thể, mấy người này là kẻ cướp. Làm cho Dương Minh buồn bực chính là trong ba người này lại có một người là giáo viên thể dục Kim Cương.

Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo khiến Dương Minh trong lòng hiểu ra, thì ra Kim Cương này muốn diễn trò anh hùng cứu mỹ nhân, cũng thuận tiện giáo huấn mình một chút.

“Cướp” Thùng rác phía sau nhảy ra hai người, nhảy vài cái đã đến trước mặt Dương Minh và Triệu Oánh.

“A!” Triệu Oánh mặc dù vừa nãy đã được Dương Minh nhắc nhở, nhưng vẫn giật mình, bản năng đưa tay ra nắm lấy tay Dương Minh.

Dương Minh trong lòng cao hứng, thằng Kim Cương này không phải cho mình cơ hội biểu hiện đó chứ. Chỉ bằng hai thằng tiểu tốt này căn bản không phải đối thủ của mình, lúc này lại không nói ra, đưa tay ôm vai Triệu Oánh, cười nói: “Bọn mày muốn cướp gì?”

Triệu Oánh lúc này đang rất khẩn trương, không có thời gian suy nghĩ về động tác của Dương Minh, ngược lại bởi vì sợ hãi, trong lúc vô ý càng dựa sát vào người Dương Minh hơn.

“Cướp cái gì?” Hai thằng vốn bị Kim Cương gọi đến, trước kia cũng không làm qua việc này, bị Dương Minh hỏi như vậy không khỏi ngẩn người.

“Cương ca bảo chúng ta cướp cái gì?” Một thằng béo hơn một chút hỏi thằng kia.

“Đừng nói gì” Thằng kia trừng mắt nhìn hắn, trấn định nói: “Cướp, tự nhiên là cướp tiền, đúng là cướp tiền. Bọn mày đưa các thứ đồ quý giá ra đây cho ông”.

Dương Minh vốn chỉ đã biết hai thằng này chỉ là đóng giả, bây giờ nghe thấy hai người này làm trò cười, cười thầm trong bụng đến đau cả hai bên sườn, nhưng vẻ mặt lại rất nghiêm túc: “Đòi tiền không có, muốn mạng có một. Đúng, tao chỉ có một chiếc xe đạp cũ này thôi, tin rằng sẽ không lọt vào mắt bọn mày, đúng không?”

“Ừ, không sai” Thằng thứ nhất thuận miệng đáp.

“Con mẹ nó” Thằng thứhai vội vàng đá cho thằng kia một cái, ý bảo hắn đừng nói bậy.

Nhưng thằng thứ hai lại không hiểu ý, trừng mắt trâu lên, không vui nói: “Mày đá tao làm gì?”

Thằgn kia thiếu chút nữa lửa giận bùng lên, cố nén tức giận không để ý đến hắn, quay đầu nói với Dương Minh: “Đừng có lừa bọn tao, không có gì đáng giá? Tiền và điện thoại di động, lấy hết ra”.

“Đúng, thẻ IP, IC, IQ, nói hết mật mã ra cho tao” Thằng đầu vội vàng tiếp lời nói. Nói xong còn cố ý nhìn thằng kia, ý bảo, mày thấy tao phản ứng có nhanh không.

Nếu không phải chưa diễn xong, thằng thứ hai thật muốn đánh hắn ngay tại đây.

“Dương Minh, nếu không chúng ta đưa tiền cho bọn hắn đi?” Triệu Oánh đứng ra làm chủ, trong lòng đã coi hai người này là kẻ cướp, không có chút hoài nghi.

-“Đưa cái gì mà đưa, bọn chúng muốn thì để cho chúng tự lấy!” Dương Minh nói.

“Mày bảo tự tao đi lấy? Được, được. Mày đi lục soát thằng con trai kia, tao đi lục soát ả này” Thằng đầu tiên nghe xong hưng phấn nói.

Thằng thứ hai bây giờ đầu đầu tăm tối, như thế nào tìm một thằng ngu dốt làm cướp chứ? Vốn xem trong phim Thiên Hạ Vô Tặc trên TV thấy đám cướp rất ngu ngốc, vẫn tưởng rằng chỉ là điện ảnh. Không nghĩ tới, bây giờ còn đụng phải một người còn càng ngu ngốc hơn.

“Khụ. Trước hết giải quyết thằng con trai, sau đó đối phó với cô con gái!” Thằng thứ hai vội vàng nhắc nhở mục đích chuyến này của thằng thứ nhất.

“Hắc? Đúng, tao thiếu chút nữa thì quên, anh tao vừa nói với bọn tao cho thằng con trai này ăn đòn một trận” Thằng đầu tiên vỗ đầu nói, sau đó nhảy lên, chạy về phía Dương Minh.

Lời hắn nói Dương Minh có thể hiểu, nhưng đáng tiếc Triệu Oánh lại nghe không hiểu. Nàng còn tưởng rằng hai người chỉ nói mồm, cũng không để ý.

Dương Minh mấy năm qua đánh nhau suốt ngày không phải bỏ đi, ra tay không khỏi tàn nhẫn, đều là các vị trí yếu hại. Thấy thằng kia xông tới, Dương Minh không để hắn vào mắt, một cước đá ra.

Thằng nọ dáng người thấp nhỏ, một cước Dương Minh đá trúng mặt hắn, ngay lập tức làm mũi hắn đổ máu.

“A!” Một tiếng thét chói tai làm mọi người ở đây nhảy dựng lên.

Dương Minh bất đắc dĩ vỗ vỗ Triệu Oánh, nói: “Không có việc gì, không có việc gì”.

Thì ra Triệu Oánh nhìn thấy bộ mặt đầy máu dữ tợn của thằng kia nên sợ hãi.

// Copyright © thichtruyenchu.blogspot //Anime-Note//Powered by Blogger // Designed by Johanes Djogan //