Newest Post
Archive for 12/01/13
Chương 13: Cô giáo biến thành chị
Tác giả: Ngư Nhân Nhị Đại
Thể loại: Đô Thị
Nguồn: http://truyenstore.com
Người dịch: Ngạo Thiên Môn
“Cô Tiểu Triệu, cô không biết, dọa người có thể làm chết người sao” Dương Minh thấy Triệu Oánh phát hiện ra suy nghĩ xấu của mình, đơn giản cũng không thèm đến thẻ diện nữa, “Cô nếu dọa như vậy làm em bị liệt dương. Em sau này không tìm được vợ thì ai phụ trách đây”.
Bệnh liệt dương? Triệu Oánh nghe thấy từ đó, mặt càng đỏ hơn, giống như một quả táo chín mọng, đây là học sinh gì chứ, sao điều này cũng có thể nói chứ.
Nhưng Triệu Oánh thấy dáng vẻ nghiêm túc của Dương Minh, lại nghĩ đến lúc trước trong môn giáo dục giới tính ở đại học đã nói, hình như con trai khi cương cứng không thể bị dọa, nếu không hình như sẽ dẫn đến bệnh liệt dương. Vì làm Dương Minh an tam, Triệu Oánh bất đắc dĩ nói: ”Không tìm được vợ, cô sẽ giới thiệu cho em”.
“Nhưng là dù cô giới thiệu cho em, người ta con gái nếu biết em có vấn đề về phương diện này, khẳng định cũng không ở cùng một chỗ với em” Dương Minh nhìn vẻ mặt của Thu Phong, đã nghĩ muốn đùa nàng.
“A....” Triệu Oánh thật đúng là không nghĩ tới điểm này, trong lúc nhất thời cũng không biết nên đáp lại như thế nào. Nàng sợ Dương Minh luôn nghĩ đến việc này sẽ ảnh hưởng đến việc học, khẩn trương nói, “Nếu thật như vậy, cô gả cho em là được chứ gì”.
Cô bé vẫn cứ là cô bé. Đừng nhìn cô giáo lớn hơn mình vài tuổi, nhưng là tính cách vẫn rất đơn thuần, nói mấy câu đã cuống đến mức phải gả cho mình. Thằng Kim Cương kia nếu có nửa bản lãnh của mình, hẹn Triệu Oánh đi ăn tối cũng không phải dễ như trở bàn tay sao! Dương Minh đắc ý nghĩ.
“Giỏi! Em dám trêu chọc giáo viên à” Triệu Oánh đột nhiên thấy nụ cười thoáng hiện lên trên môi Dương Minh, có chút tức giận nói.
“Không có, em bởi vì không lo không tìm được vợ mà cao hứng. Mẹ em nếu biết em tìm được cô con dâu xinh đẹp cho bà, không biết cao hứng đến thế nào” Dương Minh vô tội nói.
Triệu Oánh hoàn toàn hỏng mất, rốt cuộc là mình không thích hợp làm giáo viên, hay là Dương Minh không thích hợp làm học sinh. Như thế nào mỗi lần nói chuyện với cậu ta đều có cảm giác như mình đang tự chui vào bẫy của cậu ta chứ.
Dương Minh trước kia mặc dù trong lòng cũng YY với Triệu Oánh, nhưng tuyệt đối sẽ không nói ra. Hôm nay hắn dám làm như vậy, nguyên nhân rất lớn là hắn có được năng lực đặc biệt, sự tự tin tăng lên rất nhiều.
Giờ phút này, trong trường đã tối đen, phòng giáo viên cũng chỉ có một phòng là còn đang sáng đèn. Dương Minh và Triệu Oánh đi ở trên sân trường, Dương Minh còn cao hơn Triệu Oánh một cái đầu, hai người giống như một đôi tình nhân đang đi từ từ trong đêm tối.
Đi vài bước, Triệu Oánh dường như cũng cảm thấy có chút không ổn, cố ý đi nhanh vài bước, nhưng đi chưa được hai bước, Dương Minh đã theo kịp. Triệu Oánh không thể không bước nhanh hơn, mà Dương Minh vẫn như cũ đi sát bên cạnh Triệu Oánh.
Đi chưa được bao xa, Triệu Oánh mệt đến độ thở hổn hển, không thể không đi chậm lại.
“Cô Tiểu Triệu, cô sao vậy? Đang tập thể dục bằng cách đi bộ sao?” Dương Minh thực ra cũng biết Triệu Oánh sao lại như vậy, nhưng lại ra vẻ không biết mà hỏi thăm.
“Tập thể dục bằng cách đi bộ?” Tiểu Hồng thiếu chút nữa tức giận đến hộc máu, mình cũng không tham gia Olympic, tập đi bộ làm gì. Cậu ta không nghĩ ra sao.
“Chẳng lẽ không phải sao?” Dương Minh tiếp tục hỏi.
“Không phải, cô hơi lạnh, muốn về nhà nhanh chút” Triệu Oánh chớp chớp mắt nói.
“Ồ” Dương Minh gật đầu, tiện tay cởi áo khoác ngoài của mình ra, khoác lên người Triệu Oánh.
Triệu Oánh sửng sốt, bỗng nhiên trong lòng dấy lên một cảm giác ấm áp khó hiểu. Một mình mình đến thành phố xa lạ này làm việc, cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi chưa có ai quan tâm đến mình. Có chỉ là một ít con ruồi nhặng suốt ngày tặng mình hoa, hẹn mình đi chơi, quan tâm thực sự như thế này lại chưa từng có.
Thực ra đây cũng không thể trách đám ruồi bọ, thật sự là Triệu Oánh cho tới bây giờ cũng không cho bọn họ cơ hội thể hiện.
“Cảm ơn” Triệu Oánh nhẹ nhàng nói. Mặc dù nàng là một cô giáo, một người trưởng thành, nhưng xé mấy cái ngụy trang này, nàng cũng chỉ là một cô bé cần người khác che chở.
“A?’ Dương Minh vốn chỉ là thuận tay mà thôi, một hành động vô tình không nghĩ tới Triệu Oánh lại nói cảm ơn mình. Vì vậy vội vàng dõng dạc nói: ”Em là đàn ông mà. Bảo vệ phụ nữ là thiên chức của em”.
“Ha ha, còn nói đàn ông. Một cậu bé mà thôi” Triệu Oánh cũng bị cử chỉ của hắn mà phì cười.
“Không bé” Dương Minh vốn định nói thằng bé của mình không nhỏ, nhưng lại thấy không đúng, đối phương lại là cô giáo của mình, nói đùa cũng không nên quá đáng, nếu không sẽ phản tác dụng.
“Được, được, coi như em là đàn ông, vậy em cũng không lớn như cô” Triệu Oánh không nghe ra ý khác trong lời của Dương Minh, cười nói.
“Cô Tiểu Triệu?” Dương Minh đột nhiên hỏi.
“Hử?” Triệu Oánh đáp.
“Em gọi cô là chị được không?” Thực ra Dương Minh là có kế hoạch, đọc nhiều tiểu thuyết YY như vậy, tán gái thế nào còn không biết, vậy không nên sống làm gì. Trước biến cô giáo thành chị, từ chị biến thành người yêu, cuối cùng thăng lên làm vợ. Dương Minh vốn cho rằng chuyện như thế này khó có khả năng trong hiện thực, nhưng hôm nay mình có cả dị năng, vậy còn có gì không có khả năng?
“Cái này...” Triệu Oánh không nghĩ tới Dương Minh sẽ đưa ra yêu cầu này. Nhưng nàng trước kia đã học qua môn tâm lý học, biết cách kéo gần quan hệ với học sinh, sẽ có ích cho việc học, cho nên do dự một chút nhưng vẫn đáp, “Được, lúc nào chỉ có hai chúng ta, cho phép em gọi như vậy. Nhưng trong lớp không được nói lung tung, nếu không người ta không để ý tới em”.
Triệu Oánh nói xong, mới cảm thấy không đúng, giọng điệu của mình giống hệt như đang làm nũng người yêu! Ài, hy vọng hắn không có nghe ra.
Dương Minh sao có thể không nghe ra ý làm nũng trong lời nói của Triệu Oánh chứ, nhưng hắn cũng không nói ra, dục tốc bất đạt. Tán cô giáo phải từng bước một, quá mau sẽ làm cho nàng xảy ra mâu thuẫn, không tiện xuống tay.
“Biết, mỹ nữ tỷ tỷ!” Dương Minh cao hứng nói.
“Bỏ hai chữ đi!” Triệu Oánh cười nói.
“Vâng, mỹ nữ!” Dương Minh nghiêm trang nói.
“Không phải tỷ tỷ, là mỹ nữ” Triệu Oánh vội la lên.
“Ồ, em biết, chị là mỹ nữ” Dương Minh nói.
“Ý của chị là, chị bảo em bỏ đi hai chữ không phải là tỷ tỷ, bỏ mỹ nữ đi” Triệu Oánh tức giận nói.
“Sao không sớm nói. Mỹ nữ tỷ tỷ, bỏ mỹ nữ” Dương Minh ra vẻ lúc này mới hiểu ra.
“A...” Triệu Oánh thầm nói trong lòng, “Không nên tức giận, không nên tức giận, đời người như một vở kịch mà thôi!”
Tác giả: Ngư Nhân Nhị Đại
Thể loại: Đô Thị
Nguồn: http://truyenstore.com
Người dịch: Ngạo Thiên Môn
“Cô Tiểu Triệu, cô không biết, dọa người có thể làm chết người sao” Dương Minh thấy Triệu Oánh phát hiện ra suy nghĩ xấu của mình, đơn giản cũng không thèm đến thẻ diện nữa, “Cô nếu dọa như vậy làm em bị liệt dương. Em sau này không tìm được vợ thì ai phụ trách đây”.
Bệnh liệt dương? Triệu Oánh nghe thấy từ đó, mặt càng đỏ hơn, giống như một quả táo chín mọng, đây là học sinh gì chứ, sao điều này cũng có thể nói chứ.
Nhưng Triệu Oánh thấy dáng vẻ nghiêm túc của Dương Minh, lại nghĩ đến lúc trước trong môn giáo dục giới tính ở đại học đã nói, hình như con trai khi cương cứng không thể bị dọa, nếu không hình như sẽ dẫn đến bệnh liệt dương. Vì làm Dương Minh an tam, Triệu Oánh bất đắc dĩ nói: ”Không tìm được vợ, cô sẽ giới thiệu cho em”.
“Nhưng là dù cô giới thiệu cho em, người ta con gái nếu biết em có vấn đề về phương diện này, khẳng định cũng không ở cùng một chỗ với em” Dương Minh nhìn vẻ mặt của Thu Phong, đã nghĩ muốn đùa nàng.
“A....” Triệu Oánh thật đúng là không nghĩ tới điểm này, trong lúc nhất thời cũng không biết nên đáp lại như thế nào. Nàng sợ Dương Minh luôn nghĩ đến việc này sẽ ảnh hưởng đến việc học, khẩn trương nói, “Nếu thật như vậy, cô gả cho em là được chứ gì”.
Cô bé vẫn cứ là cô bé. Đừng nhìn cô giáo lớn hơn mình vài tuổi, nhưng là tính cách vẫn rất đơn thuần, nói mấy câu đã cuống đến mức phải gả cho mình. Thằng Kim Cương kia nếu có nửa bản lãnh của mình, hẹn Triệu Oánh đi ăn tối cũng không phải dễ như trở bàn tay sao! Dương Minh đắc ý nghĩ.
“Giỏi! Em dám trêu chọc giáo viên à” Triệu Oánh đột nhiên thấy nụ cười thoáng hiện lên trên môi Dương Minh, có chút tức giận nói.
“Không có, em bởi vì không lo không tìm được vợ mà cao hứng. Mẹ em nếu biết em tìm được cô con dâu xinh đẹp cho bà, không biết cao hứng đến thế nào” Dương Minh vô tội nói.
Triệu Oánh hoàn toàn hỏng mất, rốt cuộc là mình không thích hợp làm giáo viên, hay là Dương Minh không thích hợp làm học sinh. Như thế nào mỗi lần nói chuyện với cậu ta đều có cảm giác như mình đang tự chui vào bẫy của cậu ta chứ.
Dương Minh trước kia mặc dù trong lòng cũng YY với Triệu Oánh, nhưng tuyệt đối sẽ không nói ra. Hôm nay hắn dám làm như vậy, nguyên nhân rất lớn là hắn có được năng lực đặc biệt, sự tự tin tăng lên rất nhiều.
Giờ phút này, trong trường đã tối đen, phòng giáo viên cũng chỉ có một phòng là còn đang sáng đèn. Dương Minh và Triệu Oánh đi ở trên sân trường, Dương Minh còn cao hơn Triệu Oánh một cái đầu, hai người giống như một đôi tình nhân đang đi từ từ trong đêm tối.
Đi vài bước, Triệu Oánh dường như cũng cảm thấy có chút không ổn, cố ý đi nhanh vài bước, nhưng đi chưa được hai bước, Dương Minh đã theo kịp. Triệu Oánh không thể không bước nhanh hơn, mà Dương Minh vẫn như cũ đi sát bên cạnh Triệu Oánh.
Đi chưa được bao xa, Triệu Oánh mệt đến độ thở hổn hển, không thể không đi chậm lại.
“Cô Tiểu Triệu, cô sao vậy? Đang tập thể dục bằng cách đi bộ sao?” Dương Minh thực ra cũng biết Triệu Oánh sao lại như vậy, nhưng lại ra vẻ không biết mà hỏi thăm.
“Tập thể dục bằng cách đi bộ?” Tiểu Hồng thiếu chút nữa tức giận đến hộc máu, mình cũng không tham gia Olympic, tập đi bộ làm gì. Cậu ta không nghĩ ra sao.
“Chẳng lẽ không phải sao?” Dương Minh tiếp tục hỏi.
“Không phải, cô hơi lạnh, muốn về nhà nhanh chút” Triệu Oánh chớp chớp mắt nói.
“Ồ” Dương Minh gật đầu, tiện tay cởi áo khoác ngoài của mình ra, khoác lên người Triệu Oánh.
Triệu Oánh sửng sốt, bỗng nhiên trong lòng dấy lên một cảm giác ấm áp khó hiểu. Một mình mình đến thành phố xa lạ này làm việc, cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi chưa có ai quan tâm đến mình. Có chỉ là một ít con ruồi nhặng suốt ngày tặng mình hoa, hẹn mình đi chơi, quan tâm thực sự như thế này lại chưa từng có.
Thực ra đây cũng không thể trách đám ruồi bọ, thật sự là Triệu Oánh cho tới bây giờ cũng không cho bọn họ cơ hội thể hiện.
“Cảm ơn” Triệu Oánh nhẹ nhàng nói. Mặc dù nàng là một cô giáo, một người trưởng thành, nhưng xé mấy cái ngụy trang này, nàng cũng chỉ là một cô bé cần người khác che chở.
“A?’ Dương Minh vốn chỉ là thuận tay mà thôi, một hành động vô tình không nghĩ tới Triệu Oánh lại nói cảm ơn mình. Vì vậy vội vàng dõng dạc nói: ”Em là đàn ông mà. Bảo vệ phụ nữ là thiên chức của em”.
“Ha ha, còn nói đàn ông. Một cậu bé mà thôi” Triệu Oánh cũng bị cử chỉ của hắn mà phì cười.
“Không bé” Dương Minh vốn định nói thằng bé của mình không nhỏ, nhưng lại thấy không đúng, đối phương lại là cô giáo của mình, nói đùa cũng không nên quá đáng, nếu không sẽ phản tác dụng.
“Được, được, coi như em là đàn ông, vậy em cũng không lớn như cô” Triệu Oánh không nghe ra ý khác trong lời của Dương Minh, cười nói.
“Cô Tiểu Triệu?” Dương Minh đột nhiên hỏi.
“Hử?” Triệu Oánh đáp.
“Em gọi cô là chị được không?” Thực ra Dương Minh là có kế hoạch, đọc nhiều tiểu thuyết YY như vậy, tán gái thế nào còn không biết, vậy không nên sống làm gì. Trước biến cô giáo thành chị, từ chị biến thành người yêu, cuối cùng thăng lên làm vợ. Dương Minh vốn cho rằng chuyện như thế này khó có khả năng trong hiện thực, nhưng hôm nay mình có cả dị năng, vậy còn có gì không có khả năng?
“Cái này...” Triệu Oánh không nghĩ tới Dương Minh sẽ đưa ra yêu cầu này. Nhưng nàng trước kia đã học qua môn tâm lý học, biết cách kéo gần quan hệ với học sinh, sẽ có ích cho việc học, cho nên do dự một chút nhưng vẫn đáp, “Được, lúc nào chỉ có hai chúng ta, cho phép em gọi như vậy. Nhưng trong lớp không được nói lung tung, nếu không người ta không để ý tới em”.
Triệu Oánh nói xong, mới cảm thấy không đúng, giọng điệu của mình giống hệt như đang làm nũng người yêu! Ài, hy vọng hắn không có nghe ra.
Dương Minh sao có thể không nghe ra ý làm nũng trong lời nói của Triệu Oánh chứ, nhưng hắn cũng không nói ra, dục tốc bất đạt. Tán cô giáo phải từng bước một, quá mau sẽ làm cho nàng xảy ra mâu thuẫn, không tiện xuống tay.
“Biết, mỹ nữ tỷ tỷ!” Dương Minh cao hứng nói.
“Bỏ hai chữ đi!” Triệu Oánh cười nói.
“Vâng, mỹ nữ!” Dương Minh nghiêm trang nói.
“Không phải tỷ tỷ, là mỹ nữ” Triệu Oánh vội la lên.
“Ồ, em biết, chị là mỹ nữ” Dương Minh nói.
“Ý của chị là, chị bảo em bỏ đi hai chữ không phải là tỷ tỷ, bỏ mỹ nữ đi” Triệu Oánh tức giận nói.
“Sao không sớm nói. Mỹ nữ tỷ tỷ, bỏ mỹ nữ” Dương Minh ra vẻ lúc này mới hiểu ra.
“A...” Triệu Oánh thầm nói trong lòng, “Không nên tức giận, không nên tức giận, đời người như một vở kịch mà thôi!”
Quyển 1: Dị năng sơ hiện
Chương 12: Bài học bổ túc của cô giáo xinh đẹp
Tác giả: Ngư Nhân Nhị Đại
Thể loại: Đô Thị
Nguồn: http://truyenstore.com
Người dịch: Ngạo Thiên Môn
Lại là một con ruồi, bên cạnh người đẹp cho tới bây giờ không thiếu ruồi, thấy người này cứ làm phiền cô giáo xinh đẹp, Dương Minh có chút mất hứng, đi tới gõ cửa.
“Ai!” Người đàn ông hỏi.
“Em là học sinh của cô Triệu” Dương Minh nói.
“Cô Triệu không có ở đây, em về đi” Người đàn ông không kiên nhẫn nói.
Con mẹ mày, mày nghĩ đang lừa ai đó? Dương Minh không cần biết hắn có đồng ý hay không, đẩy cửa bước vào trong phòng. Phòng làm việc không khóa trái cửa, cho nên từ bên ngoài có thể mở ra. Người đàn ông thấy Dương Minh dám tiến vào, lập tức giận dữ, chỉ vào Dương Minh kêu lên, “Em làm gì đó? Ai cho em vào, ra ngoài ngay cho tôi”.
Dương Minh chỉ liếc nhìn người đàn ông trước mặt, người này khoảng trên dưới hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, mặt mày nhẵn nhụi, vừa thấy đã không phải người tốt, trong tay còn đang cầm một bó hoa hồng. Hiển nhiên Triệu Oánh không nhận hoa của hắn, mà trong phòng Triệu Oánh lại không có bình hoa, nên hắn đành phải cầm trong tay.
“Cô Triệu, em đã đến!” Dương Minh trực tiếp đi đến trước bàn làm việc của Triệu Oánh, không thèm để ý đến người đàn ông kia.
Người đàn ông tay trá cầm bó hoa, tay phải chỉ vào chỗ Dương Minh vừa mới đi vào, giống hệt một đứa bé canh cửa, trông rất buồn cười.
“Em... tôi và em nói chuyện!” Người đàn ông nhất thời nổi giận, đi về phía Dương Minh, quát.
“Cô Triệu, chúng ta có thể bắt đầu chưa?” Dương Minh mỉm cười nói với Triệu Oánh, trực tiếp coi người đàn ông kia là không khí.
“Thầy Kim, phiền thầy về đi, tôi còn muốn phụ đạo cho học sinh” Triệu Oánh cau mày liếc nhìn người đàn ông đang hô to gọi nhỏ.
“Hừ!” Kim Cương vứt bó hoa lên ghế salon, hậm hực đi ra ngoài cửa.
“Ha ha, thì ra cô Tiểu Triệu rất được nam thanh niên hoan nghênh” Dương Minh cười cười nói, “Xem ra em rất vinh hạnh vì có thể ở bên cạnh cô Tiểu Triệu”.
“Đừng ba hoa nữa” Triệu Oánh thấy Kim Cương vừa rời đi, thở phào một hơi, cả ngày nay, tên Kim này cứ quấn lấy mình để mình hẹn với hắn, thật sự là phiền chết đi được.
“Người đàn ông kia là giáo viên của trường ta?” Dương Minh hỏi.
“Ừ, Kim Cương, giáo dục thể chất, đúng, lần sau em thấy anh ta thì tránh đi một chút, cô sợ anh ta sẽ trả thù em?” Triệu Oánh nhắc nhở nói.
“Trả thù em? Chẳng lẽ thầy này còn có thể đánh em sao?” Dương Minh không thèm để ý nói.
“Ừ, có thể. Dù sao em cẩn thận một chút đi, anh ta có tiền án đó” Triệu Oánh gật đầu nói.
“Có tiền án? Không sao? Thầy giáo đánh đệ tử? Vậy thầy này còn có thể tiếp tục ở lại trường làm việc không?” Dương Minh có chút buồn bực, báo chí bây giờ đang tuyên dương giáo viên không thể phạt và đánh học sinh, người này còn dám sao?
“Điều này rất khó nói, việc này em cũng đừng hỏi” Triệu Oánh nói.
Dương Minh đăm chiêu nghĩ lại, Kim Cương, hình như là giáo viên chủ nhiệm của mình hình như cũng họ Kim, bọn họ có quan hệ gì không? Xem ra rất có khả năng. Nhưng Kim Cương này, mày ngàn vạn lần đừng chọc vào tao, nếu không chỉ bằng thân thể gầy yếu của mày, vài quyền là xong.
Còn là Kim Cương nữa không?
“Được rồi, không nói chuyện này nữa. Em sau này mỗi ngày tan học đến phòng cô, tối cùng cô về, anh ta sẽ không dám làm gì em” Triệu Oánh nói.
“Hả?” Dương Minh sửng sốt, hắn thật ra không sợ thằng Kim này trả thù. Nhưng có thể về cùng cô giáo xinh đẹp, chuyện tốt này có kẻ ngu mới từ chối. Vì vậy Dương Minh vội vàng gật đầu nói, “Được, được!”
Triệu Oánh thấy dáng vẻ ngây ngốc của hắn, trừng mắt nhìn hắn một cái, nói: “Nói tình huống của em cho cô nghe, cô sẽ có kế hoạch dạy em”.
“A. Thực ra rất đơn giản, em đúng là không hiểu gì từ kiến thức căn bản của cấp ba, mấy ngày nay cũng đang bắt đầu học, em đã xem xong chương một và chương hai của sách đại số” Dương Minh nói.
“Không tệ, tốc độ còn có thể chấp nhận được, vậy cứ như vậy đi, em ban ngày đọc sách, tối nói những chú ý quan trọng của những chương mà em đã xem, cũng tìm một ít bài tập để em làm” Triệu Oánh gật đầu, từ trên bàn lấy ra một quyển sách nói.
“Chương một, hàm số, chỉ số và hàm số, chú ý của chương này là nhất nguyên, nhị thứ, bất đẳng thức, hàm số ánh xạ, hàm số...” Triệu Oánh bắt đầu chăm chú giảng bài cho Dương Minh.
Bắt đầu, Dương Minh còn có thái độ không sao cả, nhưng nhìn thấy vẻ chăm chú của Triệu Oánh, dần dần cũng bắt đầu tích cực ghi chép. Mặc dù lúc thi có thể gian lận, nhưng học thêm kiến thức cuối cùng vẫn đều là cho mình, có lẽ tương lai sẽ có lợi.
Nam nữ cùng làm việc sẽ không mệt, Dương Minh còn không có cảm giác gì mà hơn hai giờ đã trôi qua. Triệu Oánh uống một cốc nước, nhìn đồng hồ rồi nói: “Hôm nay đến đây thôi, ngày mai tiếp tục. Quyển sách này là cô tìm được bài kiểm tra của lớp mười, em về làm một chút”.
Nói xong, Triệu Oánh tiện tay vuốt những sợi tóc đang che trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp hoàn toàn lộ ra trước mặt Dương Minh, Dương Minh nhìn thấy không khỏi ngây ngốc. Khuôn mặt thiên sứ, dáng người ma quỷ. Mẹ kiếp, trách không được thằng Kim Cương kia lại cuốn lấy cô ấy như vậy, mình cũng bị cô Triệu mê hoặc.
“Nhìn cái gì!” Triệu Oánh đột nhiên phát hiện Dương Minh không đúng, phát hiện hắn đang nhìn chằm chằm vào mình, giơ tay khua khua trước mắt Dương Minh.
“A?” Dương Minh lúc này mới tỉnh lại từ trong sức hấp dẫn của người đẹp, nhưng cậu bé của Dương Minh lại đang có phản ứng.
“Đi, cô đưa em về” Triệu Oánh đứng dậy, lấy chiếc túi từ trong ngăn tủ ra, thấy Dương Minh còn đang ngồi trên ghế không đứng lên, ngạc nhiên nói, “Dương Minh, em sao vậy, nhanh đi nào”
Dương Minh bây giờ rất khó nói thành lời, nếu mình đứng lên, thằng bé trong quần còn không lập tức dựng đứng lên, chuyện xấu hổ như vậy sao có thể để Triệu Oánh thấy.
Triệu Oánh liếc nhìn Dương Minh một cái, lại nghĩ vẻ xấu hổ trên mặt Dương Minh trở thành đau đớn, vì thế quan tâm hỏi: “Dương Minh, em sao thế? Không khỏe sao?”
“Không có, không có” Dương Minh đành phải cẩn thận đứng dậy, hai chân chụm vào nhau, cái mông ưỡn ra sau, tận lực làm cho đũng quần mình có vẻ không rõ ràng.
Nhưng Dương Minh càng làm như thế, Triệu Oánh càng nghi hoặc, đôi mắt đẹp quét tới quét lui trên người Dương Minh, đột nhiên phát hiện sự khác thường trong quần Dương Minh, mặt lập tức đỏ ửng lên.
“Dương Minh đáng chết, em nghĩ gì” Triệu Oánh bởi vì che dấu sự xấu hổ của mình, vì vậy cố ý lớn tiếng nói, “Cô nói em sao lại học kém đến thế, thì ra ngày nào cũng nghĩ đến mấy chuyện xấu xa này”.
Dương Minh đang muốn che dấu tội chứng của mình, không nghĩ tới trong nháy mắt lại nghe Triệu Oánh quát lên như vậy, nhất thời sợ run lên, thằng bé trong quần lập tức mềm nhũn.
Chương 12: Bài học bổ túc của cô giáo xinh đẹp
Tác giả: Ngư Nhân Nhị Đại
Thể loại: Đô Thị
Nguồn: http://truyenstore.com
Người dịch: Ngạo Thiên Môn
Lại là một con ruồi, bên cạnh người đẹp cho tới bây giờ không thiếu ruồi, thấy người này cứ làm phiền cô giáo xinh đẹp, Dương Minh có chút mất hứng, đi tới gõ cửa.
“Ai!” Người đàn ông hỏi.
“Em là học sinh của cô Triệu” Dương Minh nói.
“Cô Triệu không có ở đây, em về đi” Người đàn ông không kiên nhẫn nói.
Con mẹ mày, mày nghĩ đang lừa ai đó? Dương Minh không cần biết hắn có đồng ý hay không, đẩy cửa bước vào trong phòng. Phòng làm việc không khóa trái cửa, cho nên từ bên ngoài có thể mở ra. Người đàn ông thấy Dương Minh dám tiến vào, lập tức giận dữ, chỉ vào Dương Minh kêu lên, “Em làm gì đó? Ai cho em vào, ra ngoài ngay cho tôi”.
Dương Minh chỉ liếc nhìn người đàn ông trước mặt, người này khoảng trên dưới hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, mặt mày nhẵn nhụi, vừa thấy đã không phải người tốt, trong tay còn đang cầm một bó hoa hồng. Hiển nhiên Triệu Oánh không nhận hoa của hắn, mà trong phòng Triệu Oánh lại không có bình hoa, nên hắn đành phải cầm trong tay.
“Cô Triệu, em đã đến!” Dương Minh trực tiếp đi đến trước bàn làm việc của Triệu Oánh, không thèm để ý đến người đàn ông kia.
Người đàn ông tay trá cầm bó hoa, tay phải chỉ vào chỗ Dương Minh vừa mới đi vào, giống hệt một đứa bé canh cửa, trông rất buồn cười.
“Em... tôi và em nói chuyện!” Người đàn ông nhất thời nổi giận, đi về phía Dương Minh, quát.
“Cô Triệu, chúng ta có thể bắt đầu chưa?” Dương Minh mỉm cười nói với Triệu Oánh, trực tiếp coi người đàn ông kia là không khí.
“Thầy Kim, phiền thầy về đi, tôi còn muốn phụ đạo cho học sinh” Triệu Oánh cau mày liếc nhìn người đàn ông đang hô to gọi nhỏ.
“Hừ!” Kim Cương vứt bó hoa lên ghế salon, hậm hực đi ra ngoài cửa.
“Ha ha, thì ra cô Tiểu Triệu rất được nam thanh niên hoan nghênh” Dương Minh cười cười nói, “Xem ra em rất vinh hạnh vì có thể ở bên cạnh cô Tiểu Triệu”.
“Đừng ba hoa nữa” Triệu Oánh thấy Kim Cương vừa rời đi, thở phào một hơi, cả ngày nay, tên Kim này cứ quấn lấy mình để mình hẹn với hắn, thật sự là phiền chết đi được.
“Người đàn ông kia là giáo viên của trường ta?” Dương Minh hỏi.
“Ừ, Kim Cương, giáo dục thể chất, đúng, lần sau em thấy anh ta thì tránh đi một chút, cô sợ anh ta sẽ trả thù em?” Triệu Oánh nhắc nhở nói.
“Trả thù em? Chẳng lẽ thầy này còn có thể đánh em sao?” Dương Minh không thèm để ý nói.
“Ừ, có thể. Dù sao em cẩn thận một chút đi, anh ta có tiền án đó” Triệu Oánh gật đầu nói.
“Có tiền án? Không sao? Thầy giáo đánh đệ tử? Vậy thầy này còn có thể tiếp tục ở lại trường làm việc không?” Dương Minh có chút buồn bực, báo chí bây giờ đang tuyên dương giáo viên không thể phạt và đánh học sinh, người này còn dám sao?
“Điều này rất khó nói, việc này em cũng đừng hỏi” Triệu Oánh nói.
Dương Minh đăm chiêu nghĩ lại, Kim Cương, hình như là giáo viên chủ nhiệm của mình hình như cũng họ Kim, bọn họ có quan hệ gì không? Xem ra rất có khả năng. Nhưng Kim Cương này, mày ngàn vạn lần đừng chọc vào tao, nếu không chỉ bằng thân thể gầy yếu của mày, vài quyền là xong.
Còn là Kim Cương nữa không?
“Được rồi, không nói chuyện này nữa. Em sau này mỗi ngày tan học đến phòng cô, tối cùng cô về, anh ta sẽ không dám làm gì em” Triệu Oánh nói.
“Hả?” Dương Minh sửng sốt, hắn thật ra không sợ thằng Kim này trả thù. Nhưng có thể về cùng cô giáo xinh đẹp, chuyện tốt này có kẻ ngu mới từ chối. Vì vậy Dương Minh vội vàng gật đầu nói, “Được, được!”
Triệu Oánh thấy dáng vẻ ngây ngốc của hắn, trừng mắt nhìn hắn một cái, nói: “Nói tình huống của em cho cô nghe, cô sẽ có kế hoạch dạy em”.
“A. Thực ra rất đơn giản, em đúng là không hiểu gì từ kiến thức căn bản của cấp ba, mấy ngày nay cũng đang bắt đầu học, em đã xem xong chương một và chương hai của sách đại số” Dương Minh nói.
“Không tệ, tốc độ còn có thể chấp nhận được, vậy cứ như vậy đi, em ban ngày đọc sách, tối nói những chú ý quan trọng của những chương mà em đã xem, cũng tìm một ít bài tập để em làm” Triệu Oánh gật đầu, từ trên bàn lấy ra một quyển sách nói.
“Chương một, hàm số, chỉ số và hàm số, chú ý của chương này là nhất nguyên, nhị thứ, bất đẳng thức, hàm số ánh xạ, hàm số...” Triệu Oánh bắt đầu chăm chú giảng bài cho Dương Minh.
Bắt đầu, Dương Minh còn có thái độ không sao cả, nhưng nhìn thấy vẻ chăm chú của Triệu Oánh, dần dần cũng bắt đầu tích cực ghi chép. Mặc dù lúc thi có thể gian lận, nhưng học thêm kiến thức cuối cùng vẫn đều là cho mình, có lẽ tương lai sẽ có lợi.
Nam nữ cùng làm việc sẽ không mệt, Dương Minh còn không có cảm giác gì mà hơn hai giờ đã trôi qua. Triệu Oánh uống một cốc nước, nhìn đồng hồ rồi nói: “Hôm nay đến đây thôi, ngày mai tiếp tục. Quyển sách này là cô tìm được bài kiểm tra của lớp mười, em về làm một chút”.
Nói xong, Triệu Oánh tiện tay vuốt những sợi tóc đang che trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp hoàn toàn lộ ra trước mặt Dương Minh, Dương Minh nhìn thấy không khỏi ngây ngốc. Khuôn mặt thiên sứ, dáng người ma quỷ. Mẹ kiếp, trách không được thằng Kim Cương kia lại cuốn lấy cô ấy như vậy, mình cũng bị cô Triệu mê hoặc.
“Nhìn cái gì!” Triệu Oánh đột nhiên phát hiện Dương Minh không đúng, phát hiện hắn đang nhìn chằm chằm vào mình, giơ tay khua khua trước mắt Dương Minh.
“A?” Dương Minh lúc này mới tỉnh lại từ trong sức hấp dẫn của người đẹp, nhưng cậu bé của Dương Minh lại đang có phản ứng.
“Đi, cô đưa em về” Triệu Oánh đứng dậy, lấy chiếc túi từ trong ngăn tủ ra, thấy Dương Minh còn đang ngồi trên ghế không đứng lên, ngạc nhiên nói, “Dương Minh, em sao vậy, nhanh đi nào”
Dương Minh bây giờ rất khó nói thành lời, nếu mình đứng lên, thằng bé trong quần còn không lập tức dựng đứng lên, chuyện xấu hổ như vậy sao có thể để Triệu Oánh thấy.
Triệu Oánh liếc nhìn Dương Minh một cái, lại nghĩ vẻ xấu hổ trên mặt Dương Minh trở thành đau đớn, vì thế quan tâm hỏi: “Dương Minh, em sao thế? Không khỏe sao?”
“Không có, không có” Dương Minh đành phải cẩn thận đứng dậy, hai chân chụm vào nhau, cái mông ưỡn ra sau, tận lực làm cho đũng quần mình có vẻ không rõ ràng.
Nhưng Dương Minh càng làm như thế, Triệu Oánh càng nghi hoặc, đôi mắt đẹp quét tới quét lui trên người Dương Minh, đột nhiên phát hiện sự khác thường trong quần Dương Minh, mặt lập tức đỏ ửng lên.
“Dương Minh đáng chết, em nghĩ gì” Triệu Oánh bởi vì che dấu sự xấu hổ của mình, vì vậy cố ý lớn tiếng nói, “Cô nói em sao lại học kém đến thế, thì ra ngày nào cũng nghĩ đến mấy chuyện xấu xa này”.
Dương Minh đang muốn che dấu tội chứng của mình, không nghĩ tới trong nháy mắt lại nghe Triệu Oánh quát lên như vậy, nhất thời sợ run lên, thằng bé trong quần lập tức mềm nhũn.
Quyển 1: Dị năng sơ hiện
Chương 11: Dùng dao mổ trâu để giết gà
Tác giả: Ngư Nhân Nhị Đại
Thể loại: Đô Thị
Nguồn: http://truyenstore.com
Người dịch: Ngạo Thiên Môn
Sáng hôm sau, bạn cùng lớp thấy Dương Minh không đi học muộn đều rất kinh ngạc, Trương Tân còn khoa trương giơ ngón tay cái lên nói: “Mẹ nó, người anh em, mày không phải vì hấp dẫn hoa hậu học đường, nên cố ý thay đổi hình tượng đó chứ?”
“Chết đi, tao quyết định nỗ lực học tập” Dương Minh cười mắng.
“Mày? Học?” Trương Tân há hốc mồm, “Tao không có nghe lầm đó chứ? Mày từ lớp 10 đến giờ, nghe giảng bài cũng có thể đếm ra, mày bây giờ muốn học?”
“Ha ha, đúng, vì không phụ ý tốt của người nào đó, tao tự nhiên cần phải dụng tâm học tập” Dương Minh cố ý nói lớn, ”Hơn nữa, nếu như gặp phải vấn đề, có người nào đó còn đáp ứng sẽ giúp tao mà”.
Dương Minh lúc này rất là tự tin, từ khi biết mình có năng lực đặc biệt, đã có cái nhìn hoàn toàn mới, tích cách cũng trở nên thay đổi. Mình vốn chỉ là một học sinh cá biệt, nhưng bây giờ thì khác, Dương Minh có cảm giác từ trên cao nhìn xuống mọi người.
Người nói vô tâm, người nghe cố ý. Dương Minh chỉ nói như vậy, nhưng Trầm Mộng Nghiên nghe thấy không khỏi tim đập loạn lên, Dương Minh này hôm nay đã xảy ra chuyện gì, dám ở trước mặt đông người nói như vậy. Cậu ta thật sự vì mình mà quyết tâm học sao? Cậu ta tại sao muốn như vậy. Chẳng lẽ cậu ta đối với mình… Vậy cậu ta nếu hỏi mình bài, mình có nên giúp cậu ta không?
Ái dà! Mình đang suy nghĩ gì thế này. Trầm Mộng Nghiên nói, không cho người ta có ý kia!
Thực ra, đúng là Trầm Mộng Nghiên suy nghĩ quá nhiều, người nào đó mà Dương Minh nói cũng chỉ có Trầm Mộng Nghiên nghe hiểu được, các bạn học khác căn bản là không hiểu rõ, ngay cả Trương Tân cũng như rơi vào sương mù.
Mỗi người học cấp ba đều biết, mỗi ngày nhiều nhất chính là trắc nghiệm, ba ngày kiểm tra một tiết, hai ngày một lần kiểm tra 15 phút, mà trắc nghiệm hôm nào cũng có.
Tiết này lại là trắc nghiệm, giáo viên môn sinh cầm một tệp bài vào phòng, Dương Minh vốn chán ghét kiểm tra, đột nhiên rất hứng thú với trắc nghiệm. Bởi vì hắn muốn thử xem dị năng của mình có thể sử dụng như thế nào.
Dương Minh đặt sách sinh vật vào trong ngăn bàn bàn, để kế hoạch của mình tiến hành thuận lợi. Dương Minh nhìn xuyên qua mặt bàn là thấy sách sinh vật bên trong, rõ ràng có thể thấy được, lại không tốn thời gian giở từng trang sách.
Đề được phát xuống, Dương Minh đại khái xem một chút, những câu đầu đại khái đều là khái niệm, tính chất, có thể từ trong sách nhanh chóng tìm được đáp án, mà những câu tính toán sẽ không dễ dàng như vậy, nhưng có thể chép bài người khác mà.
Hai tròng mắt nhìn chằm chằm vào bài kiểm tra, nhìn xuyên qua bài kiểm tra, rơi vào sách sinh vật trong ngăn bàn. Dương Minh rất nhanh dùng hai mắt di chuyển từng trang, làm xong các câu hỏi lựa chọn. Nhìn thời gian một chút, tốn gần ba phút, xem ra tốc độ của mình vẫn chưa được, phải gia tăng luyện tập, nếu không khi kỳ thi chính thức diễn ra sợ rằng gặp phải tình huống thời gian không đủ dùng.
Dương Minh nhìn lướt qua bài làm của các người phía trước, đem ánh mắt dừng lại trên bài kiểm tra của Trầm Mộng Nghiên, nàng giờ phút này đã làm xong các câu lựa chọn, đang cẩn thận kiểm tra.
Thật quá nhanh, Dương Minh cảm thán trong lòng, mình còn chưa chép hết, người ta đã làm xong.
Dương Minh cũng không cần biết đúng sai, trực tiếp chép vào trong bài kiểm tra, viết xong một chữ cuối cùng, chuông hết giờ vừa vặn vang lên.
Dương Minh thở phảo một hơi, một lần gian lận quá hoàn hảo. Xem ra phương pháp này của mình rất hữu hiệu, lúc thi đại học chỉ cần chuẩn bị đầy đủ, có thể dễ dàng đạt được điểm cao.
Tâm bệnh lớn nhất đã được giải quyết, Dương Minh lập tức cảm thấy dễ dàng hơn, không có áp lực học tập, suy nghĩ của Dương Minh tự nhiên trở nên linh hoạt.
Mình đã có năng lực đặc biệt, có thể dùng để kiếm chút tiền không nhỉ.
Trong truyện, rất nhiều nhân vật chính đều dựa vào năng lực đặc biệt của mình biến thành tỷ phú hàng trăm triệu, thậm chí hàng tỷ đô, mình có thể dựa vào dị năng này kiếm chút tiền không nhỉ?
Dương Minh bắt đầu nghĩ đến năng lực của mình, có thể nhìn rõ mọi thứ ở rất xa, ở phương diện kiếm tiền gần như không có tính chất thực tế, cho dù có thể nhìn thấy mặt trăng, thì cũng có tác dụng gì chứ? Mình ngoại trừ có thể nhìn rất xa, thì chỉ còn lại một năng lực đó là thấu thị.
Thấu thị, thấu thị có thể làm gì? Đánh bạc? Như vậy cũng là một lựa chọn không tồi, nhưng nơi này cũng không phải Macao, huống hồ trong tay không có vốn, ý nghĩ này tạm thời để lại.
Nghĩ suốt buổi sáng, Dương Minh cũng không nghĩ ra năng lực của mình ngoại trừ gian lận trong kiểm tra, còn có thể làm được gì. Nhưng hắn cũng không tức giận, thời gian còn dài, không chừng ngày nào đó sẽ có tác dụng.
Hôm nay Dương Minh lần đầu tiên không trốn tiết, mà Trầm Mộng Nghiên cũng không tìm hắn phiền toái. Nhưng trong lòng Dương Minh lại cảm thấy trống trải, bình thường Trầm Mộng Nghiên luôn chú ý đến hắn, bây giờ lại không có ai quản đến mình, Dương Minh thật là có điểm không thích ứng.
Dương Minh xé một tờ giấy trong vở ra, viết vài chữ: “Mình chuẩn bị chăm học vì bạn! Dương Minh”.
Sau đó nghĩ lại, liền xóa hai chữ Dương Minh đi, gấp lại, rồi đưa cho Trương Tân truyền cho Trầm Mộng Nghiên.
Trương Tân cười quỷ dị hai tiếng, giúp Dương Minh chuyển tờ giấy ra ngoài. Trầm Mộng Nghiên đang ôn bài tập, bỗng nhiên có người đưa giấy cho mình, có chút nghi hoặc nhận lấy.
Khi Trầm Mộng Nghiên mở giấy ra nhìn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên một chút, mặc dù tờ giấy không có ký tên, nhưng Trầm Mộng Nghiên sao lại không biết là ai viết như vậy.
Cậu ta có ý gì? Thổ lộ với mình sao? Mình có phải trực tiếp làm cậu ta đừng có suy nghĩ khác hay không? Nhưng mà mình làm như vậy có phải quá đả kích cậu ta không? Bây giờ xem ra, cậu ta đã quyết tâm học tập, mình nếu như không lưu tình đoạn tuyệt suy nghĩ này trong đầu cậu ta, cậu ta có phải là lại tâm tro ý lạnh không? Vì thế lại trở lại như cũ?
Trong lòng Trầm Mộng Nghiên đấu tranh một lát, nàng đâu biết rằng Dương Minh bây giờ thuần túy là không có việc gì nên tìm nàng gây chuyện. Trầm Mộng Nghiên hảo tâm quay đầu lại trừng mắt nhìn Dương Minh một cái, viết lại lên tờ giấy: “Hy vọng bạn không nên bỏ dở giữa chừng”.
Dương Minh thu được hồi âm thiếu chút nữa vui đến mức phá lên cười, không từ chối chính là cam chịu, xem ra cô nàng này thật sự giỏi chịu đựng.
Dương Minh với tinh thần AQ vô cùng sung sướng đi tới phòng giáo viên, hắn không quên hôm nay còn có một bà chị xinh đẹp bổ túc cho mình. Dương Minh đi tới trước phòng làm việc của Triệu Oánh, vừa định gõ cửa, chỉ nghe thấy bên trong dường như có người đang nói chuyện.
“Triệu Oánh, tối nay anh đặt một bàn ở Thiên thượng nhân gian, muốn mời em ăn tối” Giọng nói của một người đàn ông từ trong phòng làm việc truyền ra.
“Xin lỗi, tối nay em không rảnh, em còn phải bổ túc cho học sinh” Triệu Oánh lạnh như băng nói.
“Ái dà, một học sinh kém mà thôi, tùy tiện tìm một cớ đuổi nó đi, đâu cần phải để tâm như vậy” Người đàn ông nói.
Chương 11: Dùng dao mổ trâu để giết gà
Tác giả: Ngư Nhân Nhị Đại
Thể loại: Đô Thị
Nguồn: http://truyenstore.com
Người dịch: Ngạo Thiên Môn
Sáng hôm sau, bạn cùng lớp thấy Dương Minh không đi học muộn đều rất kinh ngạc, Trương Tân còn khoa trương giơ ngón tay cái lên nói: “Mẹ nó, người anh em, mày không phải vì hấp dẫn hoa hậu học đường, nên cố ý thay đổi hình tượng đó chứ?”
“Chết đi, tao quyết định nỗ lực học tập” Dương Minh cười mắng.
“Mày? Học?” Trương Tân há hốc mồm, “Tao không có nghe lầm đó chứ? Mày từ lớp 10 đến giờ, nghe giảng bài cũng có thể đếm ra, mày bây giờ muốn học?”
“Ha ha, đúng, vì không phụ ý tốt của người nào đó, tao tự nhiên cần phải dụng tâm học tập” Dương Minh cố ý nói lớn, ”Hơn nữa, nếu như gặp phải vấn đề, có người nào đó còn đáp ứng sẽ giúp tao mà”.
Dương Minh lúc này rất là tự tin, từ khi biết mình có năng lực đặc biệt, đã có cái nhìn hoàn toàn mới, tích cách cũng trở nên thay đổi. Mình vốn chỉ là một học sinh cá biệt, nhưng bây giờ thì khác, Dương Minh có cảm giác từ trên cao nhìn xuống mọi người.
Người nói vô tâm, người nghe cố ý. Dương Minh chỉ nói như vậy, nhưng Trầm Mộng Nghiên nghe thấy không khỏi tim đập loạn lên, Dương Minh này hôm nay đã xảy ra chuyện gì, dám ở trước mặt đông người nói như vậy. Cậu ta thật sự vì mình mà quyết tâm học sao? Cậu ta tại sao muốn như vậy. Chẳng lẽ cậu ta đối với mình… Vậy cậu ta nếu hỏi mình bài, mình có nên giúp cậu ta không?
Ái dà! Mình đang suy nghĩ gì thế này. Trầm Mộng Nghiên nói, không cho người ta có ý kia!
Thực ra, đúng là Trầm Mộng Nghiên suy nghĩ quá nhiều, người nào đó mà Dương Minh nói cũng chỉ có Trầm Mộng Nghiên nghe hiểu được, các bạn học khác căn bản là không hiểu rõ, ngay cả Trương Tân cũng như rơi vào sương mù.
Mỗi người học cấp ba đều biết, mỗi ngày nhiều nhất chính là trắc nghiệm, ba ngày kiểm tra một tiết, hai ngày một lần kiểm tra 15 phút, mà trắc nghiệm hôm nào cũng có.
Tiết này lại là trắc nghiệm, giáo viên môn sinh cầm một tệp bài vào phòng, Dương Minh vốn chán ghét kiểm tra, đột nhiên rất hứng thú với trắc nghiệm. Bởi vì hắn muốn thử xem dị năng của mình có thể sử dụng như thế nào.
Dương Minh đặt sách sinh vật vào trong ngăn bàn bàn, để kế hoạch của mình tiến hành thuận lợi. Dương Minh nhìn xuyên qua mặt bàn là thấy sách sinh vật bên trong, rõ ràng có thể thấy được, lại không tốn thời gian giở từng trang sách.
Đề được phát xuống, Dương Minh đại khái xem một chút, những câu đầu đại khái đều là khái niệm, tính chất, có thể từ trong sách nhanh chóng tìm được đáp án, mà những câu tính toán sẽ không dễ dàng như vậy, nhưng có thể chép bài người khác mà.
Hai tròng mắt nhìn chằm chằm vào bài kiểm tra, nhìn xuyên qua bài kiểm tra, rơi vào sách sinh vật trong ngăn bàn. Dương Minh rất nhanh dùng hai mắt di chuyển từng trang, làm xong các câu hỏi lựa chọn. Nhìn thời gian một chút, tốn gần ba phút, xem ra tốc độ của mình vẫn chưa được, phải gia tăng luyện tập, nếu không khi kỳ thi chính thức diễn ra sợ rằng gặp phải tình huống thời gian không đủ dùng.
Dương Minh nhìn lướt qua bài làm của các người phía trước, đem ánh mắt dừng lại trên bài kiểm tra của Trầm Mộng Nghiên, nàng giờ phút này đã làm xong các câu lựa chọn, đang cẩn thận kiểm tra.
Thật quá nhanh, Dương Minh cảm thán trong lòng, mình còn chưa chép hết, người ta đã làm xong.
Dương Minh cũng không cần biết đúng sai, trực tiếp chép vào trong bài kiểm tra, viết xong một chữ cuối cùng, chuông hết giờ vừa vặn vang lên.
Dương Minh thở phảo một hơi, một lần gian lận quá hoàn hảo. Xem ra phương pháp này của mình rất hữu hiệu, lúc thi đại học chỉ cần chuẩn bị đầy đủ, có thể dễ dàng đạt được điểm cao.
Tâm bệnh lớn nhất đã được giải quyết, Dương Minh lập tức cảm thấy dễ dàng hơn, không có áp lực học tập, suy nghĩ của Dương Minh tự nhiên trở nên linh hoạt.
Mình đã có năng lực đặc biệt, có thể dùng để kiếm chút tiền không nhỉ.
Trong truyện, rất nhiều nhân vật chính đều dựa vào năng lực đặc biệt của mình biến thành tỷ phú hàng trăm triệu, thậm chí hàng tỷ đô, mình có thể dựa vào dị năng này kiếm chút tiền không nhỉ?
Dương Minh bắt đầu nghĩ đến năng lực của mình, có thể nhìn rõ mọi thứ ở rất xa, ở phương diện kiếm tiền gần như không có tính chất thực tế, cho dù có thể nhìn thấy mặt trăng, thì cũng có tác dụng gì chứ? Mình ngoại trừ có thể nhìn rất xa, thì chỉ còn lại một năng lực đó là thấu thị.
Thấu thị, thấu thị có thể làm gì? Đánh bạc? Như vậy cũng là một lựa chọn không tồi, nhưng nơi này cũng không phải Macao, huống hồ trong tay không có vốn, ý nghĩ này tạm thời để lại.
Nghĩ suốt buổi sáng, Dương Minh cũng không nghĩ ra năng lực của mình ngoại trừ gian lận trong kiểm tra, còn có thể làm được gì. Nhưng hắn cũng không tức giận, thời gian còn dài, không chừng ngày nào đó sẽ có tác dụng.
Hôm nay Dương Minh lần đầu tiên không trốn tiết, mà Trầm Mộng Nghiên cũng không tìm hắn phiền toái. Nhưng trong lòng Dương Minh lại cảm thấy trống trải, bình thường Trầm Mộng Nghiên luôn chú ý đến hắn, bây giờ lại không có ai quản đến mình, Dương Minh thật là có điểm không thích ứng.
Dương Minh xé một tờ giấy trong vở ra, viết vài chữ: “Mình chuẩn bị chăm học vì bạn! Dương Minh”.
Sau đó nghĩ lại, liền xóa hai chữ Dương Minh đi, gấp lại, rồi đưa cho Trương Tân truyền cho Trầm Mộng Nghiên.
Trương Tân cười quỷ dị hai tiếng, giúp Dương Minh chuyển tờ giấy ra ngoài. Trầm Mộng Nghiên đang ôn bài tập, bỗng nhiên có người đưa giấy cho mình, có chút nghi hoặc nhận lấy.
Khi Trầm Mộng Nghiên mở giấy ra nhìn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên một chút, mặc dù tờ giấy không có ký tên, nhưng Trầm Mộng Nghiên sao lại không biết là ai viết như vậy.
Cậu ta có ý gì? Thổ lộ với mình sao? Mình có phải trực tiếp làm cậu ta đừng có suy nghĩ khác hay không? Nhưng mà mình làm như vậy có phải quá đả kích cậu ta không? Bây giờ xem ra, cậu ta đã quyết tâm học tập, mình nếu như không lưu tình đoạn tuyệt suy nghĩ này trong đầu cậu ta, cậu ta có phải là lại tâm tro ý lạnh không? Vì thế lại trở lại như cũ?
Trong lòng Trầm Mộng Nghiên đấu tranh một lát, nàng đâu biết rằng Dương Minh bây giờ thuần túy là không có việc gì nên tìm nàng gây chuyện. Trầm Mộng Nghiên hảo tâm quay đầu lại trừng mắt nhìn Dương Minh một cái, viết lại lên tờ giấy: “Hy vọng bạn không nên bỏ dở giữa chừng”.
Dương Minh thu được hồi âm thiếu chút nữa vui đến mức phá lên cười, không từ chối chính là cam chịu, xem ra cô nàng này thật sự giỏi chịu đựng.
Dương Minh với tinh thần AQ vô cùng sung sướng đi tới phòng giáo viên, hắn không quên hôm nay còn có một bà chị xinh đẹp bổ túc cho mình. Dương Minh đi tới trước phòng làm việc của Triệu Oánh, vừa định gõ cửa, chỉ nghe thấy bên trong dường như có người đang nói chuyện.
“Triệu Oánh, tối nay anh đặt một bàn ở Thiên thượng nhân gian, muốn mời em ăn tối” Giọng nói của một người đàn ông từ trong phòng làm việc truyền ra.
“Xin lỗi, tối nay em không rảnh, em còn phải bổ túc cho học sinh” Triệu Oánh lạnh như băng nói.
“Ái dà, một học sinh kém mà thôi, tùy tiện tìm một cớ đuổi nó đi, đâu cần phải để tâm như vậy” Người đàn ông nói.
Quyển 1: Dị năng sơ hiện
Chương 10: Nghiên cứu công năng
Tác giả: Ngư Nhân Nhị Đại
Thể loại: Đô Thị
Nguồn: http://truyenstore.com
Người dịch: Ngạo Thiên Môn
“Trầm Mộng Nghiên, lớp có nhiều người như vậy, sao bạn cứ hết lần này tới lần khác hỏi mình vậy?” Dương Minh dừng bước, xoay người lại, cười cười nhìn Trầm Mộng Nghiên.
“A? Mình?” Trầm Mộng Nghiên cũng cảm thấy buồn bực, mình như thế nào cứ suốt ngày dây dưa với hắn, nhưng nghĩ một chút lại nói, ”Mình là lớp phó học tập, cả lớp chỉ có mỗi bạn suốt ngày trốn tiết, mình đương nhiên phải để ý đến bạn”.
“Ồ, thì ra là như vậy” Dương Minh gật đầu, ”Nói như vậy, mình sau này có gì khó khăn sẽ có thể tìm bạn?”
“Cái này, đương nhiên có thể!” Trầm Mộng Nghiên gật đầu nói.
Đáng tiếc mình cái gì cũng không biết, nếu không thật đúng là có thể lấy cớ hỏi mấy vấn đề để theo đuổi cô nàng, Dương Minh tính toán trong lòng.
Dương Minh vốn còn có ý định trốn tiết nhưng lúc này giáo viên chủ nhiệm đã vào lớp. Dù cho Dương Minh quá đáng đến đâu, cũng không thể trước mặt giáo viên chủ nhiệm ngang nhiên trốn tiết, vì vậy đành hậm hực trở lại chỗ ngồi của mình.
“Dương Minh, mày giỏi thật, ngay cả lớp trưởng cũng không nể mặt, thật là ra mặt cho những kẻ kém cỏi như tao” Dương Minh vừa mới ngồi vào chỗ, Trương Tân phía trước đã quay đầu lại nói.
Trong một khối, học sinh xuất sắc và học sinh kém đều đứng ở những vị trí đối lập, nhất là đám cán bộ lớp như Vương Chí Đào, đương nhiên, người đẹp trong khối là ngoại lệ.
Trong trường học, nữ sinh dù là học giỏi hay yếu, chỉ cần đẹp, sẽ có một đám nam sinh theo đuổi, mà Trầm Mộng Nghiên là một ví dụ.
“Là do thằng đó quá đáng” Dương Minh cười nói.
“Đúng, mẹ nó. Nó dựa vào cái gì mà nói mày là cóc còn muốn ăn thịt thiên nga. Nhìn nó mà xem, suốt ngày đi sau đít Trầm Mộng Nghiên. Dương Minh mày chỗ nào cũng mạnh hơn nó” Trương Tân cũng thuộc dạng học sinh kém của lớp, lại có quan hệ khá tốt với Dương Minh, nên đột nhiên là có cùng kẻ thù.
“Người ta học giỏi mà” Dương Minh nghe Trương Tân khen mình như vậy, có chút xấu hổ cười nói.
“Hắc, bạn thân, mày đừng nói với tao mày không có ý gì với Trầm Mộng Nghiên đó. Học giỏi đáng cái mẹ gì, cũng không thể làm cơm ăn” Trương Tân che miệng nhỏ giọng nói, “Tao cảm thấy Trầm Mộng Nghiên hình như có chút ý với mày!”
“Đừng nói bừa” Dương Minh ngoài miệng tuy nói như vậy, nhưng trong lòng cũng bắt đầu loạn lên, chẳng lẽ Trầm Mộng Nghiên thật sự có ý với mình?
Tiết học này không có việc gì làm, Dương Minh liền bắt đầu nghiên cứu công năng đặc biệt của mình, cặp kính này rốt cuộc còn có tính năng gì, trực giác nói cho hắn, khẳng định không chỉ có hai tính năng mà mình phát hiện ra, chỉ là mình bây giờ còn không thể biết mà thôi.
Dương Minh trải qua nhiều lần nghiên cứu đã phát hiện được mình chẳng những có thể nhìn xuyên qua quần áo trên người khác, hơn nữa ngay cả tường, quyển sách, sàn nhà… gần như bất cứ tài liệu gì cũng có thể bị Dương Minh nhìn xuyên qua, thậm chí chỉ cần Dương Minh muốn, cho dù nội tạng của người khác cũng có thể nhìn thấy.
Mà phối hợp với công năng nhìn xa, Dương Minh có thể xuyên qua cơ thể người khác thấy rõ vật phía trước, phát hiện này làm Dương Minh rất hưng phấn. Nói cách khác, nếu như trong phòng thi, chỉ cần góc độ phù hợp, Dương Minh hoàn toàn có thể nhìn xuyên qua cơ thể người khác, nhìn thấy bài làm của người đó.
Điểm đáng tiếc duy nhất là ánh mắt của Dương Minh không thể nào nhìn vòng được, nói cách khác Dương Minh chỉ có thể nhìn thẳng về phía trước hoặc bên cạnh, nhưng phía sau thì chịu chết. Nếu như lúc thi đại học mình phải ngồi bàn đầu thì Dương Minh không có biện pháp nào hết. Tuy nói mình có thể nhìn xuyên qua tường nhìn thấy bài làm của người trong phòng phía trước, nhưng nếu như mình ngồi ở phòng đầu của trường thi thì sao?
Mặc dù gải thiết này quá hiếm có, nhưng cũng không phải không có khả năng, Dương Minh tạm thời không muốn nghĩ đến trường hợp xấu này.
“Vương thiếu gia, ai làm cậu tức giận đến vậy?” Một chiếc Mercedes – Benz S600 dừng lại, một người trẻ tuổi đeo kính đen, cung kính mở cửa sau xe ra.
Vương Chí Đào vẻ mặt âm trầm lên xe, người tuổi trẻ đeo kính đen vào chỗ lái xe, khởi động xe.
“Con mẹ nó, một thằng bạn cùng lớp với tao dám cãi tao” Vương Chí Đào không hề e dè chửi bới, bây giờ đã không phải trong trường, không cần phải ra vẻ nhã nhặn nữa.
“Là thằng nào mà to gan như vậy, dám trêu Vương thiếu gia của chúng ta, có cần tôi tìm vài người đến chỉnh thằng chó đó một chút không?” Người tuổi trẻ đeo kính đen hỏi.
“Tạm thời chưa cần, A Bưu, hôm nay tao và nó mới xảy ra xung đột, nếu nó xảy ra chuyện, người khác rất dễ dàng nghĩ ra là tao tìm người làm, đợi một thời gian nữa rồi nói, cho nó vui chơi vài ngày” Vương Chí Đào nghĩ nghĩ rồi nói.
“Được, lúc nào ra tay, Vương thiếu gia nói trước cho tôi biết” A Bưu nói.
Cùng lúc đó, Dương Minh đang đi chiếc xe đạp cà tàng của mình về nhà, lúc đi qua chỗ chỗ đánh nhau với thằng Trương Vũ Lượng, Dương Minh cố ý dừng xe lại chú ý một chút, nhưng không tìm được ông già đó.
Điều này làm Dương Minh rất thất vọng, vốn định tìm ông già đó để hỏi, xem ra là không có khả năng, chỉ có thể tự mình nghiên cứu thôi.
“Nụ cười ấm áp của em làm anh cảm động, tạm biệt nỗi thương đau ngày hôm qua, trái tim anh và em cùng chung nhịp đập…
Mặc dù đêm tối mông lung, không biết đi đâu về đâu, anh và em đi qua mưa, đi qua gió, từ từ đi vào trái tim nhau”.
Dương Minh đi qua một cửa hàng làm đẹp, bên trong đang phát ra một bài hát rất hay, Dương Minh khóa xe cẩn thận, đi vào một tiệm cắt tóc, đi cắt mái tóc dài của hắn.
Dương Minh cũng không biết tại sao mình lại có quyết định này, cắt tóc, quyết tâm, thể hiện quyết tâm học tập sao? Vừa nãy trong tiết cuối cùng, Dương Minh đã xem hết ba chương đầu của sách đại số.
Là bởi vì Triệu Oánh? Hay là vì Trầm Mộng Nghiên? Hoặc là để an ủi cha?
Chính Dương Minh cũng không biết.
Lúc tối khi đọc lại sách, Dương Minh lại phát hiện một chuyện vĩ đại, đó là không cần mở sách cũng có thể nhìn thấy nội dung bên trong, mặc dù nhìn mặt sau thì chữ bị ngược, nhưng nhìn kỹ thì vẫn có thể thể hiểu được.
Điều này làm Dương Minh rất hưng phấn, nói cách khác, khi thi đại học chỉ cần hắn đặt sách tham khảo vào trong cặp, sau đó đặt cặp trên bục giảng đối diện với mình, như vậy trong giờ thi lúc nào cũng có thể xem đáp án.
Dương Phụ nhìn thấy con trai cắt tóc ngắn, hơn nữa vừa về nhà đã học, trong lòng rất cao hứng, thương lượng với Dương Mẫu, ngày mai có nên chuẩn bị thức ăn sáng thật ngon cho con trai hay không.
Dương Minh sau khi biết được rất xấu hổ, mình căn bản là vì có mục đích nên mới học, mà chính thức làm cho hắn để ý chính là lúc thi đại học sẽ gian lận như thế nào.
Chương 10: Nghiên cứu công năng
Tác giả: Ngư Nhân Nhị Đại
Thể loại: Đô Thị
Nguồn: http://truyenstore.com
Người dịch: Ngạo Thiên Môn
“Trầm Mộng Nghiên, lớp có nhiều người như vậy, sao bạn cứ hết lần này tới lần khác hỏi mình vậy?” Dương Minh dừng bước, xoay người lại, cười cười nhìn Trầm Mộng Nghiên.
“A? Mình?” Trầm Mộng Nghiên cũng cảm thấy buồn bực, mình như thế nào cứ suốt ngày dây dưa với hắn, nhưng nghĩ một chút lại nói, ”Mình là lớp phó học tập, cả lớp chỉ có mỗi bạn suốt ngày trốn tiết, mình đương nhiên phải để ý đến bạn”.
“Ồ, thì ra là như vậy” Dương Minh gật đầu, ”Nói như vậy, mình sau này có gì khó khăn sẽ có thể tìm bạn?”
“Cái này, đương nhiên có thể!” Trầm Mộng Nghiên gật đầu nói.
Đáng tiếc mình cái gì cũng không biết, nếu không thật đúng là có thể lấy cớ hỏi mấy vấn đề để theo đuổi cô nàng, Dương Minh tính toán trong lòng.
Dương Minh vốn còn có ý định trốn tiết nhưng lúc này giáo viên chủ nhiệm đã vào lớp. Dù cho Dương Minh quá đáng đến đâu, cũng không thể trước mặt giáo viên chủ nhiệm ngang nhiên trốn tiết, vì vậy đành hậm hực trở lại chỗ ngồi của mình.
“Dương Minh, mày giỏi thật, ngay cả lớp trưởng cũng không nể mặt, thật là ra mặt cho những kẻ kém cỏi như tao” Dương Minh vừa mới ngồi vào chỗ, Trương Tân phía trước đã quay đầu lại nói.
Trong một khối, học sinh xuất sắc và học sinh kém đều đứng ở những vị trí đối lập, nhất là đám cán bộ lớp như Vương Chí Đào, đương nhiên, người đẹp trong khối là ngoại lệ.
Trong trường học, nữ sinh dù là học giỏi hay yếu, chỉ cần đẹp, sẽ có một đám nam sinh theo đuổi, mà Trầm Mộng Nghiên là một ví dụ.
“Là do thằng đó quá đáng” Dương Minh cười nói.
“Đúng, mẹ nó. Nó dựa vào cái gì mà nói mày là cóc còn muốn ăn thịt thiên nga. Nhìn nó mà xem, suốt ngày đi sau đít Trầm Mộng Nghiên. Dương Minh mày chỗ nào cũng mạnh hơn nó” Trương Tân cũng thuộc dạng học sinh kém của lớp, lại có quan hệ khá tốt với Dương Minh, nên đột nhiên là có cùng kẻ thù.
“Người ta học giỏi mà” Dương Minh nghe Trương Tân khen mình như vậy, có chút xấu hổ cười nói.
“Hắc, bạn thân, mày đừng nói với tao mày không có ý gì với Trầm Mộng Nghiên đó. Học giỏi đáng cái mẹ gì, cũng không thể làm cơm ăn” Trương Tân che miệng nhỏ giọng nói, “Tao cảm thấy Trầm Mộng Nghiên hình như có chút ý với mày!”
“Đừng nói bừa” Dương Minh ngoài miệng tuy nói như vậy, nhưng trong lòng cũng bắt đầu loạn lên, chẳng lẽ Trầm Mộng Nghiên thật sự có ý với mình?
Tiết học này không có việc gì làm, Dương Minh liền bắt đầu nghiên cứu công năng đặc biệt của mình, cặp kính này rốt cuộc còn có tính năng gì, trực giác nói cho hắn, khẳng định không chỉ có hai tính năng mà mình phát hiện ra, chỉ là mình bây giờ còn không thể biết mà thôi.
Dương Minh trải qua nhiều lần nghiên cứu đã phát hiện được mình chẳng những có thể nhìn xuyên qua quần áo trên người khác, hơn nữa ngay cả tường, quyển sách, sàn nhà… gần như bất cứ tài liệu gì cũng có thể bị Dương Minh nhìn xuyên qua, thậm chí chỉ cần Dương Minh muốn, cho dù nội tạng của người khác cũng có thể nhìn thấy.
Mà phối hợp với công năng nhìn xa, Dương Minh có thể xuyên qua cơ thể người khác thấy rõ vật phía trước, phát hiện này làm Dương Minh rất hưng phấn. Nói cách khác, nếu như trong phòng thi, chỉ cần góc độ phù hợp, Dương Minh hoàn toàn có thể nhìn xuyên qua cơ thể người khác, nhìn thấy bài làm của người đó.
Điểm đáng tiếc duy nhất là ánh mắt của Dương Minh không thể nào nhìn vòng được, nói cách khác Dương Minh chỉ có thể nhìn thẳng về phía trước hoặc bên cạnh, nhưng phía sau thì chịu chết. Nếu như lúc thi đại học mình phải ngồi bàn đầu thì Dương Minh không có biện pháp nào hết. Tuy nói mình có thể nhìn xuyên qua tường nhìn thấy bài làm của người trong phòng phía trước, nhưng nếu như mình ngồi ở phòng đầu của trường thi thì sao?
Mặc dù gải thiết này quá hiếm có, nhưng cũng không phải không có khả năng, Dương Minh tạm thời không muốn nghĩ đến trường hợp xấu này.
“Vương thiếu gia, ai làm cậu tức giận đến vậy?” Một chiếc Mercedes – Benz S600 dừng lại, một người trẻ tuổi đeo kính đen, cung kính mở cửa sau xe ra.
Vương Chí Đào vẻ mặt âm trầm lên xe, người tuổi trẻ đeo kính đen vào chỗ lái xe, khởi động xe.
“Con mẹ nó, một thằng bạn cùng lớp với tao dám cãi tao” Vương Chí Đào không hề e dè chửi bới, bây giờ đã không phải trong trường, không cần phải ra vẻ nhã nhặn nữa.
“Là thằng nào mà to gan như vậy, dám trêu Vương thiếu gia của chúng ta, có cần tôi tìm vài người đến chỉnh thằng chó đó một chút không?” Người tuổi trẻ đeo kính đen hỏi.
“Tạm thời chưa cần, A Bưu, hôm nay tao và nó mới xảy ra xung đột, nếu nó xảy ra chuyện, người khác rất dễ dàng nghĩ ra là tao tìm người làm, đợi một thời gian nữa rồi nói, cho nó vui chơi vài ngày” Vương Chí Đào nghĩ nghĩ rồi nói.
“Được, lúc nào ra tay, Vương thiếu gia nói trước cho tôi biết” A Bưu nói.
Cùng lúc đó, Dương Minh đang đi chiếc xe đạp cà tàng của mình về nhà, lúc đi qua chỗ chỗ đánh nhau với thằng Trương Vũ Lượng, Dương Minh cố ý dừng xe lại chú ý một chút, nhưng không tìm được ông già đó.
Điều này làm Dương Minh rất thất vọng, vốn định tìm ông già đó để hỏi, xem ra là không có khả năng, chỉ có thể tự mình nghiên cứu thôi.
“Nụ cười ấm áp của em làm anh cảm động, tạm biệt nỗi thương đau ngày hôm qua, trái tim anh và em cùng chung nhịp đập…
Mặc dù đêm tối mông lung, không biết đi đâu về đâu, anh và em đi qua mưa, đi qua gió, từ từ đi vào trái tim nhau”.
Dương Minh đi qua một cửa hàng làm đẹp, bên trong đang phát ra một bài hát rất hay, Dương Minh khóa xe cẩn thận, đi vào một tiệm cắt tóc, đi cắt mái tóc dài của hắn.
Dương Minh cũng không biết tại sao mình lại có quyết định này, cắt tóc, quyết tâm, thể hiện quyết tâm học tập sao? Vừa nãy trong tiết cuối cùng, Dương Minh đã xem hết ba chương đầu của sách đại số.
Là bởi vì Triệu Oánh? Hay là vì Trầm Mộng Nghiên? Hoặc là để an ủi cha?
Chính Dương Minh cũng không biết.
Lúc tối khi đọc lại sách, Dương Minh lại phát hiện một chuyện vĩ đại, đó là không cần mở sách cũng có thể nhìn thấy nội dung bên trong, mặc dù nhìn mặt sau thì chữ bị ngược, nhưng nhìn kỹ thì vẫn có thể thể hiểu được.
Điều này làm Dương Minh rất hưng phấn, nói cách khác, khi thi đại học chỉ cần hắn đặt sách tham khảo vào trong cặp, sau đó đặt cặp trên bục giảng đối diện với mình, như vậy trong giờ thi lúc nào cũng có thể xem đáp án.
Dương Phụ nhìn thấy con trai cắt tóc ngắn, hơn nữa vừa về nhà đã học, trong lòng rất cao hứng, thương lượng với Dương Mẫu, ngày mai có nên chuẩn bị thức ăn sáng thật ngon cho con trai hay không.
Dương Minh sau khi biết được rất xấu hổ, mình căn bản là vì có mục đích nên mới học, mà chính thức làm cho hắn để ý chính là lúc thi đại học sẽ gian lận như thế nào.